Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập Niên 70: Người Ngoài Hành Tinh Làm Giàu

Chương 198: Chuyển đến thủ đô

Chương 198: Chuyển đến thủ đô

Chuyện Cổ Hành Thiến ngồi tù, Cổ Na không nói với người nhà họ Cổ, đợi đến khi Cổ Hành Thiến ra ngoài thì dùng chuyện này uy hiếp đối phương. Nếu không ngoan ngoãn sẽ đem chuyện cô ta ngồi tù truyền đi khắp nơi ở thị trấn, đến lúc đó để xem Vương Ngọc Hoa và người nhà họ Vương sẽ đối xử với cô ta như thế nào.

Một tháng sau, Cổ Hành Thiến đeo túi trên lưng, cầm lấy vé xe lửa Cổ Na mua cho để cô ta về thị trấn. Vì sợ Cổ Thành Lễ sẽ đến đòi tiền mình, nên cô ta không hề bước chân ra khỏi cửa. Vương Ngọc Hoa thấy cô ta không làm được gì, cũng không đem được gì về, ngày nào bà ta cũng chửi bới.

Cổ Hành Thiến ngoài mặt nhẫn nại, bí mật để đối tượng cùng mình ăn trái cấm nhanh chóng đến cầu hôn. Chỉ mấy ngày đã xác nhận chuyện kết hôn, chờ đến khi Lý Đại Yến gọi điện nói cho Cổ Na biết thì hai người đã kết hôn rồi.

Sau khi Lâm Kiến Quốc ngã ngựa thì mọi chuyện vẫn chưa kết thúc. Một số nhân vật lớn cũng ngã ngựa theo, bầu không khí ở thủ đô có chút kỳ lạ.

Nhưng chuyện này cũng không liên quan đến Cổ Na và An Hi Hạo, vì hai người đã nghỉ đông và trở về ăn tết.

Nhiều tháng không gặp, tính tình của An Tiểu Muội đã trầm tính đi ít nhiều, dù là mùng một đầu năm cũng không quên học hành.

“Không phải là mùa hè phải thi tốt nghiệp cấp ba rồi sao? Nếu nó không cố gắng thì đừng nghĩ đến việc thi vào trường đại học thủ đô.” Mẹ An vừa bóc vỏ cam vừa nói.

Cổ Na gật đầu, cắn một miếng táo: “Học kỳ này em ấy tiến bộ không ít cũng không có vấn đề gì nếu muốn thi vào đại học thủ đô.”

“Em muốn thi vào trường mà chị và anh đã học.” An Tiểu Muội ôm sách ao ước.

“Vậy thì về phòng học bài đi. Ở đây vừa đọc sách vừa xem TV thì ra cái thể thống gì?” Cha An chỉ vào TV nói với An Tiểu Muội.

An Tiểu Muội thè lưỡi, ôm sách quay về phòng.

“Đứa nhỏ này suy cho cùng cũng chỉ là trẻ con.” Mẹ An lắc đầu.

An Hi Hạo khẽ cười: “Cũng đã nói là đứa nhỏ thì đương nhiên là trẻ con rồi.”

“Con đó, đừng chỉ biết nuông chiều nó. Đợi sau này nó đến thủ đô, hai đứa đừng có mà nuông chiều, để nó muốn làm gì thì làm. Phải sửa cái tính nết này của nó.” Mẹ An dặn dò.

“Mẹ.” Cổ Na bỏ lõi táo đi: “Chờ Tiểu Muội đến thủ đô học đại học, mẹ và cha đương nhiên cũng phải đến đó rồi.”

“Đến thủ đô?” Cha An đặt tờ báo xuống, trên mặt hiện vẻ khó xử: “Bạn bè của cha mẹ đều ở đây, đến thủ đô cũng không ai nói chuyện, chẳng phải sẽ ngột ngạt chết ư?”

“Cha không biết à? Anh Lý muốn đưa chú Lý và mọi người đến thủ đô. Nhà bọn họ chỉ cách cổng thành nhỏ chúng ta có mười phút đi xe. Cha và chú Lý thân nhau thế, sau khi chú ấy đi thì cha còn có thể nói chuyện với ai nữa sao?”

An Hi Hạo lắc đầu.

“Cái gì? Lão Lý muốn đến thủ đô?! Sao ông ấy không nói cho cha biết?”

Cha An đứng bật dậy, nói xong thì cầm lấy áo khoác trên giường đi về hướng nhà họ Lý.

Mẹ An vui vẻ cười không ngừng.

“Chắc chắn lão Lý cũng không muốn. Có lẽ cũng vì lý do này mà không chịu đi với con trai ông ấy.”

“Mẹ ơi, mẹ có ý kiến gì không?” Cổ Na hỏi.

Mẹ An cười đáp: “Bạn bè của mẹ đều đã dọn nhà, nếu cha các con đồng ý thì mẹ cũng không có ý kiến gì.”

Con trai, con gái và con dâu đều ở thủ đô, bà và ông ấy có thể đến đó giúp họ nấu cơm.

“Chuyện đó không thành vấn đề.” Cổ Na gật đầu.

Đến lúc đó, trừ ngày cuối tuần, hai người sẽ ở khu nhà trọ. Vào chủ nhật mới ở cổng thành nhỏ.

Lúc ăn cơm trưa, vẻ mặt cha An mang đầy vui vẻ trở về: “Lão Lý tưởng là ông ấy đi một mình nên không chịu đi với con trai. Sau khi nghe được chúng ta cũng đi thì lập tức đồng ý, sau này lại có người cùng câu cá, đánh cờ rồi.”

Mẹ An cởi tạp dề xuống, chỉ vào ông ấy cười nói: “Thấy chưa, mẹ nói có sai đâu?”

Bà thật sự đã đoán đúng.

“Cha mẹ cũng muốn đến thủ đô à?” An Tiểu Muội vừa ra khỏi phòng đã vui mừng.

“Đúng vậy, sau này cả nhà chúng ta đều đến thủ đô. Tết thì trở về thăm họ hàng.” Cổ Na cười nói.

“Vậy thì tốt quá!” An Tiểu Muội rất vui vẻ: “Em còn lo lắng nếu em đi, sau này lỡ cha mẹ cãi nhau rồi không có cách nào giải hoà.”

“Này!” Mẹ An đỏ mặt: “Ai cãi nhau chứ.”

“Đúng đó.” Cha An liên tục gật đầu.

Cả nhà ngồi chung một chỗ mở bình rượu vang đỏ, vừa ăn vừa nói cười. Ăn cơm xong, Cổ Na cùng An Tiểu Muội rửa bát đũa. Buổi chiều, cả nhà cùng nhau xem TV.

Đang xem vui vẻ thì chị Hoa hàng xóm bên cạnh chạy sang.

“Xem TV à?”

Chị Hoa đã hơn ba mươi tuổi, tính tình hồn nhiên, ăn nói nhỏ nhẹ.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch