“Chị Hoa đấy à, mau vào đây ngồi.” Mẹ An cũng theo cách An Tiểu Muội xưng hô mà gọi. Vì có khách đến nên An Tiểu Muội bật nhỏ tiếng TV xuống vài nấc.
An Hi Hạo và cha An thì nhìn chằm chằm vào TV, Cổ Na thì đang ăn trái cây. Đột nhiên vành mắt chị Hoa đỏ lên kéo tay nghẹn ngào: “Thời gian này không cách nào sống nổi.”
Lỗ tai Cổ Na giật giật, cô thật sự không thích chị Hoa này. Vì người này nhìn thì hiền lành nhưng thật ra là bên trong là một bồ dao găm.
….
Nghe vậy vẻ mặt của mẹ An cũng có hơi kỳ lạ.
Mới năm hết tết đến ai bị người ta vừa vào nhà đã nói “không cách nào sống nổi” thì cũng sẽ chẳng vui.
Nhưng mà người ta cũng đã nói vậy thì bà cũng không thể đuổi người ta ra ngoài, chỉ có thể cứng nhắc hỏi: “Làm sao thế? Mới sang năm mới mà không thể sống nổi là thế nào?”
Cổ Na nghe vậy há miệng cười.
Chị Hoa lau nước mắt: “Còn không phải là tên kia nhà cháu sao, năm ngoái thấy vợ chồng Cổ Na buôn bán tốt nên cũng động lòng, nhưng mà tên này không tài cán gì nên mới nửa năm mà tài sản trong nhà đã lỗ hơn một nửa, bây giờ trên thì có người già, dưới có con nhỏ, sang năm mới biết sống thế nào, cháu thật sự là bị mù mới lấy tên phá gia chi tử này mà.”
Lời này càng nghe càng có vẻ không đúng.
An Tiểu Muội nhìn cô ta chằm chằm: “Chị Hoa, lúc đó sao chị không khuyên anh cả Hoa chứ? Chuyện buôn bán này đâu phải người bình thường nào cũng làm được, giống như bọn em học hành vậy, đâu phải ai cũng đều là học sinh giỏi, còn chia ra bậc trung bình và kém nữa, xem ra anh cả Hoa thuộc kiểu học sinh kém rồi.”
Lời này khiến chị Hoa nghẹn một cái, đến nước mắt cũng quên lau.
Vẫn là Cổ Na cười híp mắt kéo ống tay áo của An Tiểu Muội: “Nói linh tinh gì đấy?”
An Tiểu Muội cười khúc khích, ôm sách về phòng: “Em không nói nữa, em về phòng đọc sách đây, em cũng không muốn làm học sinh kém.”
Chị Hoa nhíu mày liếc nhìn Cổ Na, lại nhìn về phía cha An và An Hi Hạo đang ngồi yên không nói gì, cuối cùng lại dùng ánh mắt muốn cười lại không dám cười thành tiếng nói với mẹ An: “Dì An, dì thấy mấy đứa con của cháu vừa đi học còn sắp phải đóng học phí nữa.”
Mẹ An khó xử, vậy là muốn vay tiền sao?
Chẳng phải bà không muốn cho mượn mà là không dám cho nhà họ Hoa mượn, nhà họ Hoa này không biết thế nào là giữ lời, cho mượn tiền xong sẽ không đòi lại được.
Cổ Na thấy cuối cùng chị Hoa cũng bắt đầu đi vào vấn đề chính, nên bèn ném hạt dưa trong tay nhìn cô ta nói: “Không phải chỉ là lỗ mất một nửa thôi sao? Vẫn còn một nửa mà, không sợ, cùng lắm thì đừng làm ăn nữa.”
Chị dâu cả Hoa căng thẳng, sao lại tiếp chiêu vậy chứ, cô ta cắn răng tiếp tục gào: “Số tiền còn lại đều để cho người lớn dùng, cha chồng tuổi đã cao đủ các thứ bệnh, tiền thuốc thang bệnh tật cũng cần chuẩn bị sẵn mà? Lỡ như xảy ra chuyện gì đó thì cũng cần phải dùng tiền, không dám đụng đến.”
“Ôi này chị Hoa, chị là con dâu sao có thể nói như vậy chứ?” Cổ Na lập tức nhíu mày chỉ trích chị Hoa: “Gì mà bị bệnh thuốc thang gì đó chứ, cha mẹ chồng chị mà nghe thấy thì sẽ thấy đau lòng đấy.”
Chị Hoa có vẻ hơi lắp bắp: “Tôi, tôi cũng chỉ nói nếu thôi.”
“Làm gì có nhiều nếu như vậy chứ, cơ thể người già chỉ cần thường xuyên luyện tập thì cơ thể sẽ rất khỏe mạnh. Mẹ, con nói này, hôm trước con và anh Hi đi dạo phố, chà, gặp được nhiều ông bà cụ cầm một cây quạt lớn vừa hát vừa múa ở trong công viên.”
Nói xong, Cổ Na bèn tỏ ra vẻ mặt bội phục.
“Thời tiết này lạnh đến mức nào chứ, nhưng mà họ cũng không cảm thấy lạnh, còn rất vui nữa, sau khi hỏi thăm thì cũng không phải là sở thích gì cả, chỉ là rèn luyện sức khỏe và gân cốt nên mới thoải mái được như vậy.”
Mẹ An nghe vậy thì hai mắt sáng lên: “Thật sao? Ôi chao, mẹ và cha con có thể phải học một chút.”
“Yên tâm đi, đợi khi đến thủ đô đâu đâu cũng có chỗ tập luyện, mẹ và cha mỗi ngày đều có thể ra ngoài đi bộ.”
Thấy cặp mẹ chồng con dâu hai người nói sang chuyện khác, chị Hoa thẳng thắn kéo tay mẹ An cầu xin nói: “Dì An, cháu thật sự không còn cách nào khác nên mới đến tìm dì, dì có thể cho cháu mượn ít tiền không? Cháu hứa là có tiền sẽ trả cho dì.”
“Vậy nếu không có tiền thì sao? Chị Hoa, tôi nhớ năm trước chị đến nhà chú Lý mượn năm trăm đồng vẫn chưa trả đó, bây giờ lại mượn của chúng tôi, chị mượn càng nhiều thì sau này sẽ càng không trả nổi, tôi khuyên chị vẫn nên thành thật làm chuyện mình nên làm, đừng cả ngày nghĩ đến chuyện vay tiền mua nhà.”
Cổ Na không hề nể mặt vạch trần suy tính của chị Hoa.