“Tôi nói gì thì chị tự hiểu, tôi nói cho chị biết, chỉ cần tôi không mở miệng thì chị đừng có nghĩ sẽ mượn được cắc nào từ nhà tôi.” Cổ Na hừ lạnh nói.
Chị Hoa ôi một tiếng: “Con dâu ghê gớm như vậy tôi mới thấy lần đầu đấy. Dì An, dì cũng thật là, mặc kệ không quản sao?”
Lúc này An Hi Hạo quay đầu lại nhìn chị Hoa: “Tôi cũng muốn hỏi thử thím Hoa sao lại không quản để con dâu mình đi khắp nơi mượn tiền như chị đấy?”
Chị Hoa nhếch mép một cái: “Xem ra hôm nay tôi đến nhầm chỗ rồi, vốn nghĩ là hàng xóm, có thể giúp được chút nào hay chút đó, bây giờ xem ra, ha ha.”
Nói xong bèn đứng dậy đi mất, còn sập cửa rất mạnh.
Cổ Na trừng mắt: “Ngu ngốc.”
“Gì cơ? Gì mà ngốc?” Mẹ An nghe không hiểu.
“Chính là kẻ ngốc.” Cổ Na giải thích: “Da mặt của người này quá dày rồi.”
Mẹ An cũng lắc đầu: “Cũng kẻ tám lạng người nửa cân với mẹ chồng cô ta, chuyển nhà cũng tốt, mẹ đã sớm gai mắt nhà họ Hoa, mẹ nói với mọi người này, mấy lần mẹ đã thấy họ nhân lúc không ai ở nhà ngó nghiêng sang cửa sổ nhà mình.:
Cha An bật to tiếng tivi: “Không có chứng cứ thì ít nói mấy chuyện này đi, tật xấu này của bà cũng cần sửa một chút.”
Mẹ An nhất thời không nói gì nữa.
Cổ Na thấy mẹ An không vui bèn vội lấy len hôm trước mới đan được một nửa cho bà xem: “Mẹ xem thử giúp con, có phải hoa này con đan nhầm rồi...”
Chị Hoa không mượn được tiền thì nhất thời không vui, vì cô ta không vui mà bắt đầu loan tin xung quanh, gì mà nhà họ An ăn bám Cổ Na, gì mà mẹ An bên ngoài nhìn rất nở mày nở mặt nhưng thật ra không hề có địa vị trong nhà, chuyện gì cũng đều nghe lời Cổ Na, thậm chí còn đồn là Cổ Na đánh An Tiểu Muội nhưng mà những người khác trong nhà họ An đều không dám lên tiếng.
Chuyện này khiến Cổ Na nghe được vừa tức vừa buồn cười: “Nếu như em thật sự đánh em gái trước mặt anh, anh sẽ làm gì?”
An Hi Hạo không hề suy nghĩ nói: “Xem con bé có làm sai chuyện gì không, nếu như có thì em không đánh anh cũng sẽ đánh, còn nếu không thì chúng ta không thể đánh.”
“Nếu như em nhất định phải đánh thì sao?” Cổ Na cảm giác mình có thể học sự không biết xấu hổ của chị Hoa, không cần mặt mũi.
“Em sẽ không như vậy.”
An Hi Hạo hôn Cổ Na một cái: “Một người đúng sai rõ ràng như em sẽ không làm chuyện như vậy.”
Lời nịnh bợ này khiến Cổ Na khá là thoải mái: “Em muốn ăn táo.”
“Kẻ hèn này sẽ gọt vỏ cho ngài.”
Nếu chị Hoa đã đồn đãi khắp nơi thì Cổ Na cũng không nể mặt, mấy người bạn mà An Hi Hạo quen biết đều là nhà báo thành phố Liêu, Cổ Na bèn gọi cho họ một cuộc điện thoại sau đó híp mắt ăn táo.
Sáng sớm hai hôm sau, An Tiểu Muội vừa xuống giường ra cửa lấy báo sáng, cô ấy vừa ngáp vừa mở báo muốn xem thử hôm nay có chuyện gì mới, nhưng vừa nhìn đã không nhịn được kêu to: “Cha mẹ anh chị mau xem này.”
Cô ấy vừa chạy đến phòng khách mở báo trên bàn ra xem, vừa xúm lại chỗ người nhà thì thầm: “Có thị dân nào đó nói trong khu nhà họ có một nhà họ Hoa, nhà này có một cô con dâu vay tiền khắp nơi không trả, mỗi khi người cho vay nhắc đến thì đều khóc lóc kể lể không có tiền hoặc là lảng tránh, có vài người thậm chí còn bị nợ đến hai năm còn chưa trả...”
“Đây có phải là chị Hoa không?”
Mẹ An càng nghe càng thấy quen.
“Trong này cũng không nhắc đến tên cô ta, chắc là không phải đâu.” Cha An lắc đầu.
“Ai nói không phải chứ?” Mẹ An phản bác: “Hôm qua lão Dương còn than phiền với tôi là hai năm trước cháu dâu Hoa mượn họ 100 đồng tiền đến giờ vẫn chưa trả, không phải do khoảng thời gian trước lão Dương nằm viện nên vợ ông ấy phải đi tìm cháu dâu Hoa đòi tiền sao, kết quả nhà người ta còn than nghèo hơn.”
Vừa nhắc đến thì mẹ An càng cảm thấy người mà tờ báo này nhắc đến chính là chị Hoa.
Trừ nhà họ ra thì những người đọc báo mà quen biết nhà họ Hoa thì đều biết chuyện này.
Nhà của lão Dương cũng thông minh, trực tiếp cầm báo đến nhà họ Hoa.
“Nếu mấy người còn không chịu trả tiền thì tôi sẽ phải đến nói với nhà báo phơi bày thân phận của mấy người, để các người mất hết mặt mũi ở thành phố này, đến lúc đó xem ai sợ ai?”
Anh cả Hoa sợ hãi, anh ta cũng mượn tiền không ít người, hơn nữa đều là những người có thân phận, nếu như để họ biết... Anh ta đã từng thấy nhiều trường hợp sau khi kinh doanh thất bại vì nợ tiền người ta nên đã bị đánh đến mức người không ra người ma không ra ma, lập tức lấy tiền trả cho nhà họ Dương.
Có người nhà của lão Dương đi đầu, sau đó chỉ cần là người mà chị Hoa có mượn tiền đều sẽ cầm báo kéo đến cửa, Cổ Na và mẹ An mỗi người vịn một tay đứng ở cửa nhà mình nhìn chị Hoa lăn lộn trên mặt đất vừa khóc vừa gào không có tiền.