Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập Niên 70: Người Ngoài Hành Tinh Làm Giàu

Chương 201: Nghi hoặc

Chương 201: Nghi hoặc

Lần này thì thật sự không có tiền, tiền cô ta mượn đều đã dùng để mua nhà hết, trong nhà làm gì còn nhiều tiền như vậy chứ?

Không còn cách nào khác chỉ có thể bán mấy căn nhà đó đi sau đó trả tiền lại cho từng người.

Sau khi ở nhà vài ngày thì Cổ Na và An Hi Hạo vẫn về thăm ông bà ngoại sau đó mới đến thủ đô.

Tất nhiên Trần Xuân Hà sẽ trở lại ăn tết ở thủ đô, cô ấy biết Cổ Na sẽ về trễ nên cũng không đi sớm mà đợi vợ chồng Cổ Na về.

“Nhìn sắc mặt cậu có vẻ không tốt, có chuyện gì phiền lòng sao?”

Cổ Na rót trà cho Trần Xuân Hà.

Trần Xuân Hà nhìn ly trà trước mặt cắn môi nói: “Cha mẹ tớ tìm tớ nói chuyện.”

Cổ Na cười hỏi: “Có phải là nói chuyện yêu đương của cậu và anh hai không?”

Trần Xuân Hà ôi một tiếng, vội vàng hỏi: “Sao cậu biết? Chẳng lẽ chuyện này do cậu nói cho họ biết?”

“Sao lại vậy được, cậu đó, đừng xem thường người nhà cậu.” Cổ Na lắc đầu: “Tớ đoán là lúc cậu và anh hai ở bên nhau thì người nhà của cậu cũng đã biết, nhưng mà họ cũng không ngăn cả có nghĩa là đã đồng ý.”

Trần Xuân Hà thở dài nói: “Đúng là đồng ý, nhưng mà cũng có điều kiện, nếu như trong năm năm Hành Vũ không có thành tích gì thì bọn tớ rất có thể sẽ phải xa nhau.”

“Cậu cảm thấy năm năm nữa hai người vẫn chưa phát triển sao?”

Cổ Na hỏi lại.

Trần Xuân Hà mỉm cười: “Không biết nữa, không phải cậu vẫn hay nói kế hoạch không đuổi kịp sự biến hóa à? Lỡ như bọn tớ thật sự bất tài thì sao?”

Cổ Na vô cùng nghi ngờ nhìn cô ấy: “Cậu làm sao vậy? Từ lúc nào đã trở nên thiếu tự tin như vậy, Trần Xuân Hà mà tớ biết là một cô gái không xem ai ra gì mà.”

“Gì mà cô gái?” Mặt Trần Xuân Hà đỏ lên: “Tớ cũng đã lớn như vậy, tất nhiên là sẽ nghĩ nhiều một chút.”

“Nghĩ nhiều như vậy làm gì chứ, cậu đó, đã tính xa xôi thì cũng phải tính chuyện trước mắt, chuyện sau này ai mà biết được chứ? Cho nên phần lớn người đều là tính chuyện trước mắt, chờ thời cơ chín muồi lại nhìn về phía xa.”

Lúc Cổ Na nói vậy, Trần Xuân Hà cứ cảm giác như là ông nội mình vậy: “Ông nội của tớ cũng hay nói vậy, mấy anh em tớ đều không nghe, bây giờ tớ còn phải nghe mấy lời này từ chỗ cậu sao.”

“Cậu không muốn nghe cũng phải nghe.” Cổ Na rót đầy ly trà cho cô ấy: “Đây đều là đúc kết kinh nghiệm sống của thế hệ trước, cậu nghe chắc chắn không sai đâu.”

Trần Xuân Hà luôn cảm thấy những lời này hơi có vấn đề, nhưng mà nhất thời cô ấy cũng không nhận ra là không đúng ở chỗ nào, mãi đến khi ăn cơm lúc cô ấy chuẩn bị đi mới bừng tỉnh túm lấy cánh tay Cổ Na: “Cậu hay lắm, dám trêu chọc tớ.”

Cổ Na dễ dàng đẩy tay cô ấy ra, còn làm mặt quỷ: “Có bản lĩnh thì làm chị dâu tớ đi, tớ cũng không dám trêu chọc cậu nữa.”

“Cậu chờ đó cho tớ.”

Sau khi nghiêm túc nói xong, Trần Xuân Hà đỏ bừng mặt rời đi.

Tâm trạng của Cổ Na rất tốt huýt sáo nói: “Anh nói xem anh hai có gọi đến mắng em không?”

An Hi Hạo lắc đầu: “Anh ấy không dám.”

Còn có anh đây mà.

Qua mùng tám, tất cả mọi người đều bận rộn, bây giờ trừ nghiên cứu nước hoa thì chỉ có chuyện công ty, nhờ có mấy trợ thủ đắc lực nên công việc của cô cũng ung dung hơn nhiều.

Nhưng mà Tiểu Trương hôm nay có vẻ ấp a ấp úng.

“Có chuyện gì cứ nói đi.”

Cổ Na đặt tài liệu xuống nhìn cô tan rồi nói.

Tiểu Trương cẩn thận liếc mắt nhìn Cổ Na: “Phòng nhân sự có một nữ đồng nghiệp mới đến, vẻ ngoài rất xinh đẹp, nhưng mà tôi đã gặp qua cô ta.”

“Nói tiếp đi.”

Cổ Na gật đầu.

“Tuần trước ở cửa hàng bách hóa tôi đã từng nhìn thấy người đó ở cạnh đồng chí An.”

Đồng chí An sao? Cổ Na khoanh hai tay trước ngực: “Nữ đồng nghiệp này tên gì?”

“Triệu Hiểu Anh.” Tiểu Trương vội vàng đáp.

Triệu Hiểu Anh sao? Cổ Na nhíu mày một cái, làm sao lại nghe quen vậy chứ?

Đúng rồi, Cổ Na bỗng nhớ đến tuần trước An Hi Hạo có nói ở sở nghiên cứu một đồng nghiệp có em gái từ tỉnh khác đến, nhưng đúng lúc đồng nghiệp này lại bị điều đến nơi khác nên không ở nhà, vì thế mới để chìa khóa ở chỗ An Hi Hạo, đợi khi em gái của anh ta đến thì nhờ An Hi Hạo dẫn người đến nhà anh ta.

“Chuyện này đồng chí An đã báo cáo với tôi.” Cổ Na đứng lên: “Sao người này lại vào được công ty?”

“Đậu phỏng vấn.” Tiểu Trương đáp.

Cổ Na gật đầu: “Có lẽ đây chỉ là chuyện trùng hợp, trước đừng quan tâm chuyện này, chúng ta nói tài liệu này trước đi.” Cổ Na cầm tài liệu lật trang ba: “Gần đây cô làm sao vậy, mỗi trang này thôi đã có hai lỗi chính tả.”

Tiểu Trương vội nhận lấy tài liệu: “Xin lỗi chị Cổ, tôi lập tức sửa lại, không có lần sau.”

Nói xong bèn chuẩn bị ra ngoài sửa sai, Cổ Na thấy viền mắt cô ta có quầng thâm, nhìn là biết ngủ không ngon: “Chờ đã, có phải trong nhà cô xảy ra chuyện gì không?”






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch