Mắt Tiểu Trương đỏ lên, cuối cùng gật đầu dưới ánh mắt quan tâm của Cổ Na: “Cha tôi qua đời, ung thư phổi.”
Cổ Na thở dài một tiếng: “Chuyện lúc nào?”
“Ngày hôm trước.” Tiểu Trương hơi nghẹn ngào, cô ta không dám xin nghỉ, cô ta biết công ty bận rộn thế nào, hơn nữa người nhà cũng không muốn cô ta nghỉ, sợ mất công việc này.
Cổ Na đưa tay vỗ lên vai Tiểu Trương: “Cô bé ngốc, về nghỉ vài ngày đi.”
Sau khi Tiểu Trương xin nghỉ thì bên cạnh Cổ Na thiếu người, cũng không biết bộ phận nhân sự nghĩ gì mà lại sắp xếp Triệu Hiểu Anh đến bưng trà dâng nước đưa tài liệu nữa.
Cổ Na thấy Triệu Hiểu Anh làm việc trôi chảy, nói chuyện khéo léo, hai mắt cũng trong veo nên cũng bớt nghi ngờ hơn.
Đợi lúc tan ca về nhà, cô chờ lúc An Hi Hạo vừa về mới nhướng mày hỏi An Hi Hạo: “Anh cảm thấy cô gái tên Triệu Hiểu Anh này như thế nào?”
“Triệu Hiểu Anh sao? Ai thế?”
An Hi Hạo vừa đặt túi xuống vừa nghi ngờ ngẩng đầu hỏi.
Cổ Na đứng dậy đi đến trước mặt anh, đưa tay nắm lấy cằm đối phương: “Chính là người em gái của vị đồng nghiệp kia của anh đấy, nhắc đến cũng rất trùng hợp, cô ta vậy mà lại đến công ty em làm, em luôn cảm thấy có vẻ trùng hợp.”
An Hi Hạo nắm lấy tay cô, cúi đầu xuống hôn lên mu bàn tay: “Cho người quan sát kỹ chút, người đồng nghiệp đó hôm nay cũng hỏi rất nhiều về chuyện của Cổ Xuân Đường, xem ra là muốn moi tin từ anh.”
Nghe vậy Cổ Na nghi ngờ hơn.
Hai anh em này thật sự là nhắm vào hai người họ sao?
Chuyện điều tra này trước giờ Cổ Na vẫn giao cho sếp Vương, sếp Vương không nói hai lời đã đồng ý giúp đỡ điều tra, Cổ Na cũng cười để nhân viên mang mấy bộ đồ mới nhất và nước hoa tặng cho bà Vương.
Mấy ngày sau trợ lý của sếp Vương đặt kết quả điều tra trước mặt Cổ Na.
“Vợ chưa cưới của... Lâm Kiến Quốc sao?”
Chuyện quái gì vậy chứ? Triệu Hiểu Anh và Lâm Kiến Quốc hơn kém nhau cả mấy chục tuổi mà.
Trợ lý Vương cười nói: “Ba bà vợ của Lâm Kiến Quốc đều chết hết, đây là người thứ tư, hơn nửa năm mới quyết định, vẫn chưa báo với bên ngoài, chỉ người nhà của Lâm Kiến Quốc mới biết chuyện này.”
Bây giờ Lâm Kiến Quốc đã ngồi tù rồi, tất nhiên người nhà họ Lâm hận đầu sỏ gây nên chuyện này là Cổ Na và An Hi Hạo, nên mua chuộc đồng nghiệp của An Hi Hạo để đối phương giả làm em gái của anh ta, một là tiếp xúc với An Hi Hạo, còn không thì biết được một ít bí mật nội bộ của Cổ Xuân Đường thì cũng là chuyện tốt, hai là đánh vào trụ sở của Cổ Xuân Đường, đối mặt với Cổ Na tìm hiểu cơ mật công ty.
“Rốt cuộc nhà họ Lâm kia xem người vợ chưa cưới này là gì chứ?”
Cổ Na chán ghét đặt tài liệu đó xuống.
“Làm phiền trợ lý Vương đã đến đây một chuyến.”
Trợ lý Vương đi rồi Cổ Na mới gọi phó phòng nhân sự đến.
Phó phòng là một người đàn ông hơn ba mươi tuổi, vẻ ngoài bình thường nhưng lại rất biết cách nói chuyện, cách nhìn mặt đoán thái độ cũng thuộc hạng nhất.
Vừa mới vào cửa phó phòng đã nhận thấy không đúng lắm nhưng mà anh ta cũng không dám để lộ, vẫn cung kính nhìn Cổ Na: “Sếp Cổ.”
“Phó phòng.” Cổ Na đứng dậy: “Tôi cũng không vòng vo, anh còn muốn làm phó phòng sao? Còn muốn ở Cổ Xuân Đường nữa không?”
Phó phòng nghe vậy thì biến sắc, anh ta thông minh hơn người nên tất nhiên biết là chuyện của mình đã bị phát hiện.
“Sếp Cổ, là do tôi tham tiền, tôi đồng ý chấp nhận trừng phạt, xin sếp Cổ cho tôi một cơ hội, tôi thề là sẽ không có lần sau.”
“Anh là một người thông minh, nếu muốn tiếp tục ở lại thì tất nhiên cũng phải lấy công chuộc tội mới được...”
Sau khi Tiểu Trương đi làm lại thì Triệu Hiểu Anh cũng về làm lại công việc cũ, ở lại phòng nhân sự cũng không được gì, cho nên cô ta muốn chuyển đến phòng khác, phòng tài vụ là tốt nhất.
Nhưng mà muốn chuyển đến cũng không dễ, mãi đến khi Tiểu Trương đến phòng nhân sự tìm phó phòng nói phòng tài vụ vừa mới có một người nghỉ việc bảo anh ta nhận người mới, phó phòng nhân sự nói: “Phòng tôi có mấy người học chuyên ngành này, tôi sẽ chọn một người đưa đến.”
Lời này khiến Triệu Hiểu Anh vô cùng vui mừng, cô ta ho khan một cái, sửa soạn lại mình sau đó lúc tan làm thì cố ý cười nói với phó phòng nhân sự: “Không biết có vinh dự mời phó phòng đi ăn tối không?”
Đối phương có thể nhận tiền của mình cho mình vào làm, vậy chỉ cần... cho thêm chút ngon ngọt thì chuyện vào phòng tài vụ không phải chỉ cần một câu nói của đối phương thôi sao?
Phó phòng khẽ cười đứng dậy, đóng cửa lại sau đó đưa tay vuốt ve gương mặt của Triệu Hiểu Anh: “Giao dịch của chúng ta đã kết thúc.”
Nói xong định rút tay về nhưng lại bị Trịnh Hiểu Anh nắm tay lại đặt lên mặt mình: “Nếu đã giao dịch một lần còn sợ có lần hai sao?”
Trên mặt cười tủm tỉm trong lòng lại chửi chó má, đợi khi nắm được gì đó của Cổ Xuân Đường thì sẽ xử lý tên này.
Biết được chuyện Triệu Hiểu Anh vào phòng tài vụ, Cổ Na mỉm cười: “Tiểu Trương nhớ kỹ giăng sẵn lưới, đợi lưới nặng thì thu lưới.”
Tiểu Trương gật đầu cười đáp: “Vâng.”
Sau khi vào làm ở phòng tài vụ, Triệu Hiểu Anh vậy mà lại phát hiện ra Cổ Xuân Đường trốn thuế.