Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập Niên 70: Người Ngoài Hành Tinh Làm Giàu

Chương 203: Giăng lưới

Chương 203: Giăng lưới

Nhưng mà chỉ mới bắt đầu trốn thuế có một tháng, phải đợi lớn hơn mới được...

Đôi mắt Triệu Hiểu Anh liếc một cái có mục đích.

“Đúng như những gì chị nghĩ, chẳng những cô ta làm giả sổ sách mà còn ghi lại hết các phương thức liên lạc với bên cung cấp nguyên vật liệu cho chúng ta, chuẩn bị giao dịch với đối phương, không đưa nguyên vật liệu cho Cổ Xuân Đường chúng ta nữa.”

Tiểu Trương nhìn Cổ Na với ánh mắt khâm phục, Cổ Na cầm điếu thuốc trong tay nghịch nghịch: “Cá phải thông minh thì mới dễ thu lưới.”

Thuốc lá này là do một khách hàng vừa khéo cho cô, cô không hút thuốc nhưng mà vẫn nhận.

Hai tháng sau, khó khăn lắm Triệu Hiểu Anh mới đạt thành giao dịch với bên cung cấp nguyên vật liệu, lại nhìn mấy xấp tài liệu trong tay, cô ta cảm thấy rất đắc ý, lần này để xem Cổ Xuân Đường xử lý như thế nào.

Cô ta còn chưa kịp hành động thì trưởng phòng tài vụ đã báo án nói có nhân viên ăn cắp tài liệu công ty, vì muốn chuyển tiền đi nên còn làm giả sổ sách.

Cảnh sát trực tiếp bắt Triệu Hiểu Anh lại, hơn nữa lấy sổ sách ra, bên trong đúng thật đều là sổ sách làm giả, ghi là lần này trốn thuế mấy chục ngàn, nhưng mà tháng nào Cổ Xuân Đường cũng đóng thuế đúng hạn.

Chứng cứ vô cùng xác thực, lại cộng thêm có người chủ động khai báo đối phương dùng tài liệu thương mại dụ dỗ họ không hợp tác với Cổ Xuân Đường nữa, Triệu Hiểu Anh lại có thêm một tội danh, chẳng những phải ngồi tù mà còn phải bồi thường cho Cổ Xuân Đường một khoản tiền.

Nhà họ Lâm tiền mất tật mang.

Mà vị đồng nghiệp kia của An Hi Hạo cũng vì lén tiết lộ kết quả thí nghiệm cho người khác mà bị đuổi việc.

Chớp mắt đã đến kỳ thi đại học, Cổ Na và An Hi Hạo cố ý xin nghỉ quay về động viên An Tiểu Muội.

An Tiểu Muội vốn còn căng thẳng nhưng mà khi thấy người nhà còn căng thẳng hơn mình thì bình tĩnh hơn một chút.

Sau khi hai ngày thi kết thúc, An Tiểu Muội và cha mẹ An cùng dọn đến thủ đô, đến lúc có điểm điền nguyện vọng thì sẽ quay về.

Cửa hàng cũng để người khác kinh doanh, nhà thì giao cho một người họ hàng, để đối phương một tháng quét dọn hai lần, trả ít thù lao.

Sau khi đến thủ đô An Tiểu Muội chơi vui đến phát điên, ngày nào cũng ra ngoài chơi, chưa gì đã đen đi nhiều.

Cổ Na cũng rất khâm phục tinh thần này của cô ấy: “Nhìn trên trán em đều là mồ hôi, mau đi rửa mặt rồi lại đây nghỉ ngơi một chút.”

An Tiểu Muội ôm trái bóng rổ, vẻ mặt đầy sự phấn khởi: “Em mới quen được mấy người bạn mới, chiều ngày mai hẹn nhau chơi bóng.”

“Chơi gì mà chơi, con xem thử gương mặt này của con đen đến nỗi nào rồi?”

Mẹ An thấy vậy cảm thấy rất gai mắt.

An Tiểu Muội nghe vậy còn không ngừng cười ha ha: “Sợ gì chứ, đến mùa đông sẽ trắng lại.”

“Nhưng mà em khai giảng vào tháng chín.” Cổ Na cố ý hù dọa: “Đợi khi em đen như than bước vào trường đại học lại nhận ra xung quanh toàn các đàn chị và sinh viên mới trắng trẻo, lúc đó em nổi bật nhất, chao ôi, đến lúc đó em nhất định sẽ nổi tiếng.”

“Nói không chừng sẽ được đặt biệt danh An than đen.” Mẹ An cũng cười theo.

An Tiểu Muội cũng không sợ, thậm chí cô ấy còn kéo mái tóc dài của mình ra phía trước nói với mẹ An: “Mẹ ơi, con muốn cắt tóc.”

Lúc chơi bóng rổ thì tóc rơi trên mặt rất khó chịu.

“Không cho cắt.”

“Nhưng mà con chơi bóng không tiện.”

“Không cho cắt là không cho cắt. Con gái để tóc dài mới đẹp.”

“Chị dâu cũng để tóc ngắn mà.” An Tiểu Muội không phục.

Mẹ An hừ lạnh một tiếng: “Con có đẹp bằng một nửa chị dâu của con không? Nhìn gương mặt tròn này của con, nếu như không có tóc che sẽ hù chết người ta.”

Cha An nhân cơ hội trêu chọc con gái: “Đúng đó, đang yên đang lành sao lại dùng gương mặt để dọa người khác chứ.”

Thấy An Tiểu Muội bị trêu chọc đến mức mang theo vẻ mặt cầu xin thì Cổ Na vội vàng an ủi: “Chị dạy cho em một chiêu, chơi bóng rổ cũng có thể để tóc dài.”

Nói xong thì bó tóc thành búi cho An Tiểu Muội, nhìn vừa hoạt bát lại vừa đẹp.

Mẹ An còn gắn lên búi tóc đó một cái nơ nhỏ: “Vậy thì càng đẹp hơn.”

An Tiểu Muội muốn lấy xuống nhưng vì sợ mẹ An nên không dám nhúc nhích.

Nhưng không ngờ là khi búi kiểu tóc này đi chơi bóng rổ cùng bạn thì khiến nhóm bạn cũng ngẩn ra một lúc lâu, đợi mấy ngày sau gặp lại thì tất cả mọi người đều búi tóc.

Thành tích của An Tiểu Muội cuối cùng cũng không thể đậu đại học thủ đô, nhưng mà vẫn có thể học các trường khác, An Tiểu Muội đau lòng vài hôm thì bắt đầu chọn trường học, cuối cùng chọn một trường lịch sử lâu đời lại không tệ, cách cổng thành nhỏ cũng chỉ tốn hơn nửa giờ ngồi xe bus.

Cổ Na và An Hi Hạo vốn định mua cho cô ấy một căn nhà, nhưng mà bị mấy người mẹ An ngăn lại: “Chỉ có nửa tiếng, để con bé về nhà đi.”

An Tiểu Muội cũng không có ý kiến gì: “Em nghe cha mẹ, em muốn ở cạnh mọi người.”






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch