Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập Niên 70: Người Ngoài Hành Tinh Làm Giàu

Chương 204: Ra mắt

Chương 204: Ra mắt

Lời này khiến trong lòng mẹ An cảm thấy ngọt ngào.

“Hơn nữa cũng không ai nấu cơm cho em.”

Mặt của mẹ An nhất thời xụ xuống.

Sau khi An Tiểu Muội lên đại học, Cổ Na và An Hi Hạo cũng về phòng trọ nhỏ, cuối tuần mới về nhà ở cổng thành nhỏ.

Việc làm ăn của Cổ Xuân Đường ở Tây Nam và Đông Nam đều phát triển rất tốt, hơn nữa có vẻ như hai người phụ trách hai khu vực này còn có sự ganh đua, một bên vượt một bên đuổi.

“Xem ra anh ba này của Trần Xuân Hà rất có thành kiến với anh hai nhỉ.” Nhận được phê bình của đối phương về cách quảng cáo của khu vực Tây Nam, Cổ Na cười híp mắt nói.

“Đó là em gái của anh ta, tất nhiên là không vừa mắt anh hai.” An Hi Hạo có vẻ hơi thông cảm.

Cổ Na hừ một tiếng: “Em ở bên anh, mấy anh trai của em đều rất tốt với anh.”

An Hi Hạo lập tức nịnh bợ: “Không phải do anh biết cách làm người sao? Hơn nữa các anh ấy cũng đều là người thiện lương.”

“Anh nói xem, nếu như em gái có đối tượng thì anh sẽ làm như thế nào?”

Cổ Na hào hứng hỏi.

“Còn làm thế nào chứ? Chỉ cần con bé vui, đối phương lại là người tốt thì anh không có ý kiến.”

Nói là vậy, nhưng hai tháng sau, khi An Tiểu Muội và một bạn học nam đang vô cùng vui vẻ đi dạo trên phố bị hai người bắt gặp, Cổ Na trơ mắt nhìn người đàn ông nào đó mặt đầy lửa giận dừng xe, trực tiếp đi tới dọa An Tiểu Muội kéo vào trong xe.

Không thèm liếc mắt nhìn bạn học nam đang há mồm trợn mắt kia cái nào.

An Tiểu Muội ngồi ở ghế sau nhìn vẻ mặt âm trầm của An Hi Hạo, sau đó len lén đưa tay ra cửa sổ vẫy với bạn học nam kia.

“Không nỡ sao?”

Giọng nói bất ngờ của An Hi Hạo khiến An Tiểu Muội vội vàng rút tay lại, ngồi nghiêm chỉnh.

Cổ Na nhìn anh một cái, quay đầu lại hỏi An Tiểu Muội: “Bạn của em à?”

Mặt An Tiểu Muội đỏ lên: “Là cùng ra ngoài tìm tài liệu thực tế.”

“À, anh và chị dâu em có thể giúp em tìm được nhiều tài liệu thực tế hơn, sao lại không tìm anh chị?”

Giọng nói của An Hi Hạo chua đến mức có thể làm mì chua cay.

An Tiểu Muội thè lưỡi, ánh mắt nhìn Cổ Na cầu cứu.

Cổ Na quay đầu lại, ho khan hai cái nói: “Cũng không biết là ai đã từng nói, chỉ cần đối phương là người tốt thì ai đó sẽ không có ý kiến.”

“Người đó cũng được sao? Đầu tiên là còn không cao bằng anh.” Vẻ mặt An Hi Hạo thờ ơ.

“Thứ hai là đã lớn như vậy mà còn để tóc dài như thế.”

Nghe vậy An Tiểu Muội không nhịn được bản bác lại: “Đó là nghệ thuật, là một nghệ sĩ.”

“Cậu ta mà là nghệ sĩ, nghệ sĩ đều không ăn cơm.” An Hi Hạo càng nói càng không hài lòng: “Tên đó cùng lắm chỉ bắt chước bừa.”

Khóe miệng Cổ Na cong lên, nhìn vẻ mặt không cam lòng của An Hi Hạo, cảm thấy cực kỳ mới mẻ.

“Anh à.” An Tiểu Muội không nghe nổi: “Chị dâu xem anh nói gì kìa.”

Cổ Na lại bảo cô ấy tiếp tục nghe: “Em xem dáng vẻ này của anh trai em rất mới mẻ đó, em không xem thêm sao?”

Vẻ mặt An Hi Hạo có vài phần mất tự nhiên, An Tiểu Muội mở to mắt, đúng vậy, trừ việc ghen vì chị dâu anh trai còn ghen vì mình nữa.

Nhất thời An Tiểu Muội cảm thấy An Hi Hạo thật sự quá tốt, cô ấy híp mắt cười nói: “Anh trai, anh nói tiếp đi, em rất muốn nghe.”

An Hi Hạo thẹn quá hóa giận: “Không nói nữa, về nhà ăn cơm.”

Sau khi về nhà An Hi Hạo bảo An Tiểu Muội nói hết mọi chuyện với cha mẹ An, hơn nữa còn không được giấu diếm bất cứ thứ gì.

“Sao cơ? Con có người yêu? Học ngành gì? Là bạn cùng lớp hay là đàn anh? Là người ở đâu? Trong nhà có mấy người? Nhân phẩm thế nào? Hai đứa ở bên nhau bao lâu rồi?”

Mẹ An liên tiếp hỏi mấy câu khiến An Tiểu Muội cảm thấy rất đau đầu.

Cha An lại rất trực tiếp: “Cuối tuần dẫn cậu ta đến ăn cơm, không cần biết hai đứa có nên chuyện không, đầu tiên cha mẹ cũng phải gặp đối phương đã.”

“Cha, có phải quá sớm không?”

Bây giờ cũng đã là thập niên tám mươi rồi, An Tiểu Muội thầm nghĩ.

“Sớm sao?” An Hi Hạo vừa uống hai chén nước lạnh hạ hỏa nhíu mày: “Lúc anh nhìn trúng chị dâu em thì đã trực tiếp đến thăm hỏi nhà họ Cổ, đầu tiên là thể hiện tấm lòng và quyết tâm của mình, còn em là thế nào?”

Cổ Na trừng mắt liếc nhìn anh một cái: “Nói dễ nghe nhỉ.”

An Hi Hạo hít một hơi thật sâu, nhìn An Tiểu Muội trước mặt nói: “Nghe lời cha, cuối tuần mới cậu ta đến ăn cơm.”

Tôn Kiến Quân trợn mắt: “Gì cơ? Về ăn cơm?”

An Tiểu Muội đứng đối diện với anh ta cười gật đầu: “Đúng vậy, hôm đó anh cũng thấy rồi đấy, anh trai và chị dâu em cũng đã nhìn thấy chúng ta... nên mới mời anh đến nhà em ăn cơm.”






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch