Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập Niên 70: Người Ngoài Hành Tinh Làm Giàu

Chương 205: Sự thật

Chương 205: Sự thật

Tôn Kiến Quân nuốt một ngụm nước bọt: “Anh, anh nghèo như vậy...”

“Nói gì vậy.” An Tiểu Muội mất hứng: “Cha mẹ em chỉ muốn gặp anh một lần.”

Tôn Kiến Quân trầm ngâm một lúc: “Để anh suy nghĩ.”

An Tiểu Muội càng mất hứng, thậm chí có hơi đau lòng.

Hôm đó lúc Cổ Na về nhà riêng thì cố ý kéo cô ấy nói rằng nếu một người đàn ông ngay cả gan gặp người nhà đối phương cũng không có, thì nếu không phải người đàn ông này vẫn chưa khẳng định tình cảm với đàng gái thì chỉ vì trong lòng có điều giấu diếm.

An Tiểu Muội nhìn người đàn ông trước mặt, cắn môi ép mình nghĩ rằng đối phương vẫn đang không chắc chắn về tình cảm của hai người.

Ở cách đó không xa có một nữ sinh vóc người cao gầy, vẻ mặt vui vẻ ăn mặc phổ thông đang ôm cặp sách nhìn hai người.

Đợi khi An Tiểu Muội bị bạn gọi đi thì nữ sinh này mới đi đến trước mặt Tôn Kiến Quân: “Kiến Quân, hai người cãi nhau sao?”

Tôn Kiến Quân vội trừng mắt liếc cô ta, mãi đến khi thấy xung quanh không có ai mới thấp giọng nói: “Không phải đã nói ở trường đừng gọi anh như vậy sao, em phải gọi anh là đồng chí.”

“Thế nhưng anh là chồng em mà.” Vành mắt của nữ sinh ửng đỏ.

“Đông Mai, vì học phí của chúng ta, vì tương lai của chúng ta, em không thể nhịn chút sao?” Tôn Kiến Quân kéo cô ta đến một nơi vắng vẻ: “Nhà họ An rất có tiền, hôm đó anh thấy anh trai cô ta còn lái cả xe ô tô, xe đó không bảy tám mươi ngàn thì không mua được đâu, em nghĩ thử xem một người có thể mua được xe bảy tám mươi ngàn, nhà họ An nhất định là một con dê béo đó.”

Ngô Đông Mai lau nước mắt: “Bỏ đi Kiến Quân, em có thể ra ngoài làm việc, hai chúng ta tiết kiệm một chút thì sẽ có thể cùng nhau vượt qua.”

Nghe vậy vẻ mặt của Tôn Kiến Quân có hơi hung dữ: “Anh không muốn cực khổ, nghe anh không sai.”

Cuối cùng Tôn Kiến Quân vẫn đi theo An Tiểu Muội về nhà ở cổng thành nhỏ.

Lúc nhìn thấy khu dân cư, ánh mắt Tôn Kiến Quân nhìn An Tiểu Muội có vẻ dịu dàng hơn nhiều, nhưng mà An Tiểu Muội mẫn cảm nhận ra gì đó không đúng nên lúc về nhà giới thiệu với người nhà cũng chỉ nói: “Cha mẹ, anh cả chị dâu, đây là đàn anh chung trường với con, thường ngày rất tốt với con.”

Là đàn anh, không phải là người yêu.

Nụ cười trên mặt Cổ Na càng sâu hơn.

Thế nhưng Tôn Kiến Quân lại cảm thấy An Tiểu Muội xấu hổ nên mới nói như vậy, khi vào nhà họ An anh ta mới nhận ra nhà này giàu đến mức nào, vì muốn tranh thủ lấy lòng họ nên Tôn Kiến Quân tỏ ra nghiêm trang.

“Mời uống trà.” Cổ Na đặt ly trà đến trước mặt Tôn Kiến Quân, Tôn Kiến Quân ngẩng đầu nhìn nụ cười của Cổ Na đến suýt thì ngẩn người, Cổ Na nhìn thẳng vào mắt Tôn Kiến Quân, cứ như vậy Tôn Kiến Quân lập tức cứng đờ người, ngẩn ra.

Đợi khi Cổ Na đi rồi anh ta mới trở lại bình thường.

Mẹ An và An Hi Hạo đều nhìn rõ cảnh này, An Hi Hạo hận không thể móc mắt đối phương. Mẹ An lập tức nhíu mày, cảm thấy bản lĩnh nhìn người của An Tiểu Muội thật sự quá kém.

Loại háo sắc như vậy mà cũng để ý.

“Đồng chí Tôn là người ở đâu?”

Cha An cười hỏi.

“Cháu là người ở Tấn Thành.” Tôn Kiến Quân nói xong thì hận không thể vả miệng mình, rõ ràng là không định nói thật mà, sao vừa mở miệng lại nói thẳng như thế?

Cổ Na cười híp mắt ngồi bên cạnh An Hi Hạo, thấp giọng nói: “Xem kịch vui nào.”

An Hi Hạo nắm lấy tay cô.

“Tấn Thành?” An Tiểu Muội nhíu mày: “Không phải anh nói anh là người thành phố B sao?”

Tôn Kiến Quân có lòng giải thích nhưng mở miệng thì lại thành: “Đó là anh lừa em thôi, nếu không nói vậy sau này lỡ như em tìm được nhà anh thì phải làm sao?”

Lời này vừa nói ra, trừ Cổ Na ra thì những người khác đều vô cùng kinh ngạc, Tôn Kiến Quân này đang định làm gì chứ? Thẳng thắn sao?

“Anh, sao anh lại như vậy chứ?”

An Tiểu Muội giận đến mức mắt cũng đỏ, Cổ Na kéo cô ấy tiếp tục hỏi: “Tại sao lại lừa em gái chúng tôi chứ?”

“Tôi đã kết hôn, tất nhiên là phải lừa cô ấy.”

Dứt lời Tôn Kiến Quân rõ ràng là khổ không tả nổi, rõ ràng anh ta không hề muốn nói mấy lời này. Để tránh mình lại nói ra mấy câu gợi đòn, Tôn Kiến Quân trực tiếp dùng tay bụm miệng mình.

“Kết hôn rồi sao?”

An Tiểu Muội ngẩn ra.

Sắc mặt của cha An lạnh lẽo: “Cậu vậy mà rất thẳng thắn, miếu nhỏ nhà chúng tôi không thờ nổi tượng phật lớn như cậu, cơm tối cũng không có phần cậu, xin mời mau đi cho.”

Tôn Kiến Quân sợ hãi nhìn bốn phía, lập tức đứng dậy đi ra cửa, vừa ra đến cửa anh ta đã cảm giác đầu mình tỉnh táo hẳn, nhất thời cảm thấy ban nãy mình bị cái gì đó điều khiển nên mới nói thật như vậy, anh ta trợn to mắt chỉ vào An Hi Hạo đang định đóng cửa: “Mấy người, nhà mấy người có ma.”






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch