Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập Niên 70: Người Ngoài Hành Tinh Làm Giàu

Chương 206: Kể khổ

Chương 206: Kể khổ

An Hi Hạo đấm một cú, Tôn Kiến Quân chảy máu mũi cũng không dám tiếp tục làm ầm ĩ, nhanh chân chạy mất.

Đợi khi anh đóng cửa lại, An Tiểu Muội đang khóc lóc, mẹ An ngăn cản Cổ Na định an ủi đối phương, ngồi bên cạnh cha An trên sofa vẻ mặt bình tĩnh nhìn An Tiểu Muội.

An Hi Hạo đi đến bên cạnh Cổ Na, cũng không định đi an ủi đối phương.

An Tiểu Muội tự khóc một lúc, sau khi nhận ra bầu không khí kỳ lạ thì dụi mắt rồi ngừng khóc.

Mẹ An nhìn cô ấy: “Tiểu Muội à, sao mắt nhìn người của con vẫn không tiến bộ vậy?”

An Tiểu Muội gục đầu xuống.

“Con quá dễ tin người rồi, nhưng mà người này cũng thật thú vị, vậy mà lại tự nhận.” Nói đến chuyện này mẹ An cũng cảm thấy kỳ lạ: “Chúng ta cũng không hù dọa gì cậu ta, sao lại nhanh chóng nhận như vậy chứ?”

Cổ Na liếc nhìn An Tiểu Muội, sau khi đưa một tờ giấy thì nói: “Có lẽ là sợ, có một số người khi sợ thì miệng sẽ không nghe lời, mẹ cũng thấy đấy, sau khi cậu ta nói một câu thì vẻ mặt lại hiện lên vẻ hoảng sợ, xem ra chính cậu ta cũng không ngờ là mình sẽ nói thật.”

Cha An liên lục gật đầu: “Tiểu Na nói có lý.”

“Chuyện này như vậy cũng tốt, nếu không... không biết Tiểu Muội còn bị lừa thêm bao lâu nữa đây.” Mẹ An vỗ ngực.

Vẻ mặt An Tiểu Muội đầy vẻ ngại ngùng: “Con xin lỗi.”

“Con nên xin lỗi, nhưng mà không phải nói với nhà mình mà là tự nói với bản thân.” Mẹ An chỉ hận rèn sắt không thành thép nói: “Con nghĩ thử xem, nếu như thật sự bị cậu ta lừa thì sau này sẽ khóc đến chết đi sống lại.”

Ngày hôm sau An Hi Hạo tự mình đưa An Tiểu Muội đến trường học, anh tìm giảng viên của Tôn Kiến Quân, nói rõ đối phương giả vờ còn độc thân lừa gạt các cô gái trẻ, bây giờ có người bị hại thứ nhất thì không chừng sau đó sẽ có người bị hại thứ hai.

Trường học lập tức quan tâm chuyện này, cuối cùng điều tra ra Tôn Kiến Quân và bạn cùng năm Ngô Đông Mai là vợ chồng, Tôn Kiến Quân bị xử phạt, dưới sự cam đoan nhiều lần của đối phương nên trường học cũng không đuổi học.

Ngô Đông Mai không ngờ là chuyện này lại bị lộ, cô ta cất vẻ yếu đuối kia đi, ánh mắt nhìn Tôn Kiến Quân chỉ còn lại sự chán ghét, chút chuyện như vậy cũng làm không xong. Sớm biết vậy thì cô ta đã dính lấy đàn anh Lý học năm ba, tuy nhà của đàn anh này không có tiền như nhà họ An nhưng mà cũng là người thủ đô đó.

Tự nhận là phụ nữ hiểu phụ nữ nhất nên Ngô Đông Mai lén đi tìm An Tiểu Muội.

Lúc cô ta tìm đến thì An Tiểu Muội đang đi dạo cùng Cổ Na.

Ngô Đông Mai liếc nhìn Cổ Na, cảm thấy đối phương rất quen , chỉ là khí chất trên người lại cực kỳ xa lạ, chẳng qua trước mắt cũng không rảnh để ý đến Cổ Na, cô ta chỉ xem đối phương là bạn học của An Tiểu Muội, nên cũng không hề kiêng nể, trực tiếp kéo An Tiểu Muội cắn môi nói.

“Bạn học An, cậu cho... đồng chí Tôn một cơ hội nữa đi. Tôi và anh ta chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa thôi, trên thực tế chỉ giống anh em, vốn còn định đầu năm sau sẽ về quê ly hôn, bạn học An, đồng chí Tôn thật lòng thích cậu.”

An Tiểu Muội nghe vậy thì vẻ mặt ngạc nhiên: “Sao cơ?”

“Tôi biết cậu sẽ cảm thấy kỳ lạ, nhưng mà tôi thề với trời là tôi và anh ta chưa hề xảy ra chuyện gì, tôi còn là con gái.” Nói xong vẻ mặt của Ngô Đông Mai hơi ửng đỏ.

“Hả?” An Tiểu Muội lại càng ngạc nhiên.

“Nói vậy thì cô và Tôn Kiến Quân dù là vợ chồng nhưng mà chỉ trên danh nghĩa thôi, thật ra thì chỉ thân như anh em sao?” Cổ Na cười hỏi.

Ngô Đông Mai vội vàng gật đầu: “Đúng vậy, chúng tôi bất đắc dĩ mới kết hôn.”

Cổ Na nhướng mày: “Vậy nguyên nhân bất đắc dĩ của hai người là gì?”

Ngô Đông Mai cảm thấy đối phương đã mắc câu nên cũng giả vờ cười khổ: “Chúng ta đi sang chỗ khác nói chuyện đi, tôi từ từ nói cho hai người biết.”

An Tiểu Muội không muốn đi nhưng mà Cổ Na lại kéo cô ấy đi: “Không muốn xem kịch sao?”

Nghe vậy An Tiểu Muội vội vàng đuổi theo.

Tìm đại một quán trà, sau khi ba người ngồi xuống thì mỗi người gọi một ly trà.

“Mẹ tôi chết sớm, cha tôi lại đi bước nữa, sau này mẹ kế kia cũng có con.” Ngô Đông Mai nhếch mép: “Vì muốn thoát khỏi căn nhà đó, tôi liều mạng học hành để thi lên đại học, rời khỏi thôn đó, nhưng mà khi nhận được giấy thông báo trúng tuyển đại học, mẹ kế tôi không cho tôi đi, nói là không có tiền cho tôi đi học.”

“Cha tôi yêu thương em trai hai tuổi kia, tất nhiên là nghe theo bà ta, đồng chí Tôn từ nhỏ lớn lên cùng tôi, đúng lúc trường anh ấy và tôi cùng một thành phố nên vì giúp tôi mới kết hôn với tôi, vậy thì tôi sẽ là người nhà họ Tôn, lên đại học cũng do nhà họ Tôn đồng ý.”






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch