An Tiểu Muội vừa uống trà vừa lắng nghe: “Hóa ra là vậy sao?”
Ngô Đông Mai gật đầu: “Tôi và đồng chí Tôn chỉ là bạn bè trong sáng, hôm đó anh ấy nói những lời như vậy ở nhà cô là vì cảm thấy mình đã có hôn ước với tôi, không thể gạt cô nên anh ấy mới thẳng thắn, bạn học An, anh ấy thật sự thích cô.”
An Tiểu Muội đặt chén trà xuống: “Nhưng nếu như anh ấy thật sự thích tôi thì nên nói cho tôi biết trước chứ không phải là đến nhà tôi mới nói.”
“Anh ấy sợ nói cho cô biết, cô sẽ tức giận.” Ngô Đông Mai liều mạng tìm cớ: “Anh ấy rất thích cô nên khi cô nói bác trai bác gái muốn mời anh ấy đến nhà ăn cơm, anh ấy đã nói cho tôi biết là sẽ thẳng thắn trước mặt cha mẹ cô.”
Cổ Na lẳng lặng nghe lời bịa chuyện của đối phương.
“Cô cứ việc nói đi, tôi tin thì xem như tôi thua.” Cổ Na ý bảo Ngô Đông Mai tiếp tục.
Mặt Ngô Đông Mai hơi biến sắc: “Vị bạn học này, cô không biết chuyện tình cảm giữa đồng chí Tôn và bạn học An thì đừng nói lung tung.”
Vốn cho rằng cùng lắm chỉ là một người ngoài, có thể nhờ Cổ Na truyền tin vào trường, lúc đó bạn học An sẽ bị lời đồn tác động, lại để Tôn Kiến Quân chân thành tỏ tình một lần thì chuyện này sẽ thành công.
Thật không ngờ là người ngoài này có vẻ như không muốn hóng chuyện mà trái lại còn muốn vạch trần chuyện của cô ta.
“Bạn học sao?” Cổ Na che miệng cười, cô chọc An Tiểu Muội đang nhịn cười: “Có nghe thấy không, chị đã nói là tuổi chị còn trẻ mà, đi cùng với em nhất định sẽ có người tưởng chị là bạn học của em, nhìn đi, ở đây có một người tin như vậy.”
Sau khi An Tiểu Muội cười xong thì thật lòng nói: “Chị dâu vốn còn trẻ lại xinh đẹp như vậy, nói là em gái em còn có người tin ấy chứ.”
“Ôi trời cái miệng này của em đúng là ngày càng ngọt.” Đến Cổ Na cũng cảm thấy hơi ngại.
Khóe miệng của Ngô Đông Mai ở đối diện co giật: Chuyện này, người này là chị dâu của bạn học An sao??
Nghĩ đến câu nói vừa rồi, Ngô Đông Mai bèn cố gắng giải thích: “Hóa ra là chị dâu sao, không ngờ là chị dâu còn trẻ như vậy, thật sự là giống như bạn học An đã nói, tôi còn tưởng chị là em gái khóa dưới ấy chứ.”
“Cô cũng không cần khen tôi một cách nhạt nhẽo như vậy đâu.” Cổ Na dựa vào ghế ngước mắt nhìn cô ta: “Cô có tay có chân, cũng không phải kẻ ngốc, dựa vào tay chân của mình kiếm cơm sạch sẽ hơn bất kỳ thứ gì khác, cô nói xem có đúng không?”
Ngô Đông Mai bị nhìn chằm chằm đến lạnh cả người.
“Lời này của chị dâu là sao?”
“Ai là chị dâu của cô?” An Tiểu Muội khoác tay Cổ Na, hung dữ nhìn Ngô Đông Mai trước mặt: “Đây là chị dâu của tôi.”
“Bạn học An, những gì ban nãy tôi nói đều là thật, chị dâu An, ban nãy chị cũng đã nghe thấy rồi đấy, đều tại tôi nên đồng chí Tôn mới chần chừ như vậy, anh ấy là người tốt, xin hai người... cho nhau một cơ hội nữa.”
Ngô Đông Mai nói xong thì nước mắt cũng rơi xuống, dáng người cô ta có vẻ ngọt ngào, lúc này vừa khóc cũng khiến những người xung quanh nhìn qua, đã có người bắt đầu bàn tán, không biết còn tưởng là Cổ Na và An Tiểu Muội bắt nạt đối phương.
Cổ Na lạnh lùng nhìn cô ta: “Ngô Đông Mai, đã nhiều năm như vậy mà bản lĩnh giả vờ của cô vẫn kém như thế.”
Lời này khiến Ngô Đông Mai bị dọa giật mình, An Tiểu Muội cũng kinh ngạc nhìn hai người: “Chị dâu, chị biết cô ta sao?”
“Đâu chỉ biết, bọn chị còn là họ hàng đấy chứ.” Cổ Na từ từ áp sát vào Ngô Đông Mai.
Ngô Đông Mai trợn to mắt nhìn Cổ Na trước mắt, cố gắng tìm kiếm gương mặt này trong trí nhớ, muốn nhớ ra người này là ai, đầu óc chợt hiện thoáng qua một người, chỉ là không hề giống bóng dáng Cổ Na, nhưng mà đối phương lại hết lần này đến lần khác có một cảm giác quen thuộc.
“Không nhớ ra sao?”
Cổ Na hỏi.
Ngô Đông Mai cười gượng: “Tôi, tôi không nhớ.”
“Tôi sẽ nhắc cho cô nhớ.” Cổ Na quay lại ngồi xuống, sau khi cảm giác bí bách biến mất thì Ngô Đông Mai lặng lẽ thở phào.
“Năm cô tám tuổi đã đẩy một bé gái hơn cô bốn tuổi xuống sông, mặc dù cô bé kia lớn hơn cô nhưng mà từ nhỏ đã không được ăn no nên cả người gầy gò, cô đứng trên bờ vừa nhìn cô bé kia kêu cứu vừa vỗ tay, đợi khi những người xung quanh cứu được cô bé thì cô còn lấy đồ mà mình đã trộm nhét vào quần áo của cô bé đó, kết quả khiến cô bé đó sau khi về nhà còn bị đánh một trận, không biết cô còn nhớ hay không?”
Sau khi Ngô Đông Mai nghe vậy thì toàn thân lạnh run.
Sao cô ta lại không nhớ chứ, bé gái đó là chị họ cô ta.
Lại nhìn Cổ Na, cảm giác quen thuộc trong lòng Ngô Đông Mai lại càng rõ ràng hơn, cô ta lắp bắp gọi một tiếng: “Chị, chị họ sao?”
Không sai, Ngô Đông Mai chính là con gái của cô ruột nguyên chủ.