Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập Niên 70: Người Ngoài Hành Tinh Làm Giàu

Chương 209: Ăn giấm

Chương 209: Ăn giấm

Tới đón bọn họ là anh ba của Trần Xuân Hà - Trần Tuấn Nho, anh ta mặc âu phục nhìn vô cùng lịch sự.

“Đồng chí Cổ, đồng chí An, đã đặt phòng xong rồi, hai người nghỉ ngơi trước đi, tối nay tôi mời hai người ăn cơm. “

“Làm phiền anh Trần rồi.”

Lúc ở riêng, bọn họ đều sẽ rất tùy ý, sẽ không dùng xưng hô trong công ty.

Bởi vì nơi tổ chức triển lãm cần để riêng nhãn hiệu của công ty mình, cho nên sáu nhân viên kia đến đây sớm hơn Cổ Na mấy ngày, trước khi tổ chức vài ngày, Cổ Na và An Hi Hạo đi dạo xung quanh.

“Kinh tế ở đây phát triển tốt hơn các nơi khác nhiều.” Lúc Cổ Na và An Hi Hạo ra khỏi cửa hàng, Cổ Na nói.

An Hi Hạo khẽ gật đầu: “Ừ, nhưng anh tin đất nước của chúng ta sau này, thành phố nào cũng sẽ phát triển tốt.”

“Đúng vậy.”

Cổ Na không ngạc nhiên, thậm chí còn cảm khái trả lời.

Hầu hết những người ở trong khách sạn đều là những người đến tham gia triển lãm lần này, thế mà có một cô gái nước ngoài để ý đến An Hi Hạo.

Nguyên nhân là vì lúc An Hi Hạo quan tâm chăm sóc Cổ Na bị đối phương nhìn thấy, cho nên cảm thấy An Hi Hạo là một người đàn ông chu đáo, muốn hẹn hò với anh.

Đúng vậy, hẹn hò, còn là hẹn hò trực tiếp.

Quả thật Cổ Na muốn đánh văng cái đầu chó của đối phương.

“Vị tiên sinh này, chẳng lẽ anh không có chút hứng thú nào với tôi sao?”

Cô gái ngoại quốc nói tiếng Hoa không tệ, hai tay cô ta chống trên bàn cơm, cánh tay đè về phía trong, bộ ngực cup D đối diện mặt hai người.

An Hi Hạo dời mắt: “Chẳng những không có mà còn cảm thấy buồn nôn nữa.”

Cổ Na miễn cưỡng hài lòng với câu trả lời của anh cho nên không ra tay.

Trên mặt cô gái nước ngoài hiện lên sự khó chịu và tức giận: “Tiên sinh, anh có thể không thích tôi, nhưng không thể sỉ nhục tôi, chẳng phải người Hoa các anh hiểu lễ nghi lắm sao? Sao lại cư xử với chúng tôi như vậy chứ?”

An Hi Hạo dứt khoát đứng lên, chiều cao áp đảo làm cho đối phương lùi hai bước: “Chúng tôi chỉ hiểu lễ nghi đối với những người lịch sự, còn đối với loại người như cô, chẳng những chúng tôi không khách sáo mà còn có thể đánh vài cái, muốn thử một chút không?”

Thấy đối phương vén ống tay áo lên bộ dáng muốn đánh người, cô gái nước ngoài bỏ chạy ngay.

Lúc An Hi Hạo buông ống tay áo quay đầu lại, phát hiện người nào đó đang cười híp mắt nhìn mình: “Thấy anh làm tốt không?”

Cổ Na giơ ngón tay cái lên với anh: “Tốt lắm, qua đây em cho anh ăn rau.”

An Hi Hạo cười khẽ, đi qua.

Mà làm cho người ta dở khóc dở cười hơn chính là, công ty của cô gái nước ngoài kia nằm kế bên công ty của Cổ Na.

“Trùng hợp thật.... “

Đối phương chủ động tới chào hỏi với Cổ Na, Cổ Na nhớ cô gái này tên là Alice.

“Trùng hợp thật, Alice, sản phẩm của công ty các cô rất đặc biệt.”

Hôm nay tâm trạng của Cổ Na tốt, cho nên cũng khá thoải mái đối với người đã từng trêu chọc chồng của mình.

Alice cũng ngạc nhiên vì thái độ khác ngày hôm qua của đối phương, nhưng cô ta chỉ ngạc nhiên một chút cũng không nghĩ nữa: “Đó là một loại trái cây của đất nước chúng tôi, ăn rất ngon, cô nếm thử đi.”

Nói xong cầm một túi đến đưa cho Cổ Na.

Cổ Na cũng không khách sáo, lấy một quả bỏ vào miệng, chua chua ngọt ngọt, còn có mùi thơm thoang thoảng, mùi vị quả thật không tệ.

Thấy Cổ Na gật đầu, Alice cũng nhìn về phía gian hàng của Cổ Xuân Đường, Cổ Na ra hiệu cho nhân viên đến giới thiệu cho cô ta, cô thì đứng một bên, vừa nhìn bọn họ, vừa ăn sạch túi đồ kia.

Alice rất thích nước hoa của Cổ Xuân Đường, mua liền mấy lọ: “Lúc về tôi sẽ tặng cho người nhà và bạn bè, chắc chắn bọn họ sẽ thích.”

Cổ Na cũng mua mấy túi trái cây: “Tôi cũng sẽ tặng cho người nhà tôi ăn thử.”

Hai người nói chuyện với nhau rất ăn ý.

“Đó chính là bà chủ của Cổ Xuân Đường, nhưng phương pháp nước hoa bí truyền của họ thật sự rất khó làm, nghe nói đều là do bà chủ Cổ Xuân Đường tự điều chế.”

Cách đó không xa, một người đàn ông hói đầu ngồi đối diện một người đàn ông trung niên nói.

“Cô ấy là nhà điều chế nước hoa ư?” Người đàn ông trung niên nhướng mày.

“Không phải, chỉ là một cô nhóc ở nông thôn, không biết may mắn thế nào mà lại trở thành bà chủ.”

Người đàn ông hói đầu khẽ cười đáp.

Người đàn ông trung niên lại không cười, ngược lại ánh mắt nhìn Cổ Na có thêm một chút tán thưởng: “Nước Hoa các ông có được thanh niên như vậy thật sự may mắn.”

Ông già hói đầu xấu hổ cười đáp: “Phải phải phải.”

“Tôi qua xem thử, ông cũng đi dạo xung quanh đi. “

“Vâng.”

Lúc người đàn ông trung niên kia đánh giá mình thì Cổ Na đã biết, nhưng lúc đó cô đang bận nên không ý đến đối phương, lúc này nếu như đối phương đã đi về hướng của bọn họ, vậy thì không có lý do gì mà không chào đón.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch