Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập Niên 70: Người Ngoài Hành Tinh Làm Giàu

Chương 210: Gặp lại

Chương 210: Gặp lại

“Ông muốn xem gì?”

Thomas nghe vậy bèn chỉ vào nước hoa vừa được nhân viên đặt lên tháp: “Tôi thấy có rất nhiều người mua nước hoa của cô, nó thơm lắm sao?”

Cổ Na không nói gì, lấy một bộ dùng thử trong tủ ra xịt lên tay cho Thomas ngửi, kết quả Thomas bị chinh phục ngay: “Mùi hương này thật sự rất kỳ diệu, lần này các cô đem đến đây bao nhiêu lọ, tôi mua hết.”

“Thật ngại quá, chúng tôi chỉ đem đến đây một ít, chính là số lượng gian hàng triển lãm mấy ngày nay, nếu ông muốn nước hoa của chúng tôi, có thể gọi cho công ty của chúng tôi nói chuyện hợp tác.”

Cổ Na nói xong bèn đưa một tờ danh thiếp đến, Thomas càng nhìn càng có hứng thú: “Không biết có thể cho tôi số điện thoại của cô không? Yên tâm tôi sẽ không dùng nó để nói chuyện công việc, chỉ là tôi cảm thấy cô rất đẹp, không biết tôi có cơ hội theo đuổi cô không.”

“Không.” Một giọng nói âm trầm truyền đến sau lưng Thomas, làm cho ông ta cảm thấy giật nảy mình.

Cổ Na cũng ra trước quầy, công khai khoác cánh tay An Hi Hạo, sau đó giơ bàn tay đeo nhẫn với Thomas: “Ngại quá, tôi đã kết hôn rồi.”

Tất nhiên Thomas biết đối phương đã kết hôn, nhưng ông ta cũng biết chồng đối phương không có cảm giác tồn tại gì, thậm chí còn cảm thấy người chồng đang ăn bám, không ngờ tình cảm của hai người lại tốt như vậy.

Ông ta che giấu chút tâm tư của mình, nói xin lỗi xong thì đi.

Sau khi người đó đi khuất, An Hi Hạo mới giới thiệu với Cổ Na: “Người đó là thành viên hội đồng quản trị của thương hiệu mỹ phẩm tốt nhất nước Q, anh thấy ông ta để mắt đến nước hoa của chúng ta, muốn nói chuyện hợp tác, không, nên nói là muốn thu mua Cổ Xuân Đường.”

Như thế nước Q căn bản không cần tốn công sức gì, ngay ở nước Hoa đã có một công ty với sức ảnh hưởng lớn như vậy.

“Ha ha, dám mơ tưởng đến Cổ Xuân Đường, sao không hỏi em thử xem?” Cổ Na siết chặt tay.

“Trong mắt người nước ngoài, phụ nữ nước Hoa còn chưa có ai ưu tú như em, ấn tượng đối với phụ nữ người Hoa của bọn họ dừng ở mấy chục năm trước, bây giờ đụng trúng cái đinh sẽ biết đất nước của chúng ta đã thay đổi.”

Trở nên mạnh mẽ và ngang hàng.

Triển lãm bán hàng tổ chức liên tục sáu ngày, Cổ Na, Thomas và Alice cũng đã tiến hành nói chuyện hợp tác, cuối cùng hai doanh nghiệp đều đã đàm phán xong rồi.

Ngày kết thúc, Thomas tới tạm biệt: “Cô là người phụ nữ nước Hoa hấp dẫn nhất mà tôi từng gặp, tôi rất vinh hạnh được biết cô, hy vọng có thể nhìn thấy tên cô trên danh sách Cộng Hòa Séc.”

Danh sách Cộng Hòa Séc, danh sách những người giàu có trên thế giới.

Bây giờ Cổ Na vẫn chưa có trong hàng.

“Cám ơn, tôi cũng vậy.”

“Tạm biệt, khi nào rảnh nhất định phải đến đất nước của tôi chơi, tôi sẽ tiếp đãi mọi người thật tốt.”

Nói xong, Thomas phất tay về phía Cổ Na đi khỏi.

Đứng cách đó không xa, người đàn ông hói đầu nhìn thấy cảnh tượng như vậy có chút khó hiểu, ý gì đây? Không định đối nghịch với Cổ Xuân Đường? Đây là trở thành trở đối tác sao?

Hừ, Cổ Xuân Đường này quả thật không dễ lật đổ.

Nghĩ vậy, người đàn ông hói đầu thở dài một hơi quay người đi khỏi.

Người đàn ông hói đầu rời đi mà không hề biết ngay khi ông ta xoay người, Cổ Na đã liếc mắt nhìn sang.

“Điều tra xem người đó là ai, thuộc công ty nào?”

Cổ Na dặn dò cho phó quản lý.

“Vâng.”

Công việc của Cổ Na đã kết thúc, nhưng An Hi Hạo vẫn còn hai ngày hội nghị. Vốn dĩ sẽ kết thúc cùng một lúc với đám người Cổ Na, nhưng trong quá trình diễn ra hội nghị xảy ra vấn đề, cho nên kéo dài thêm hai ngày.

Cổ Na dặn đám người phó quản lý trở về thủ đô trước, còn cô ở lại thêm hai ngày, xem như cho bản thân nghỉ ngơi. Chỉ cần là lúc An Hi Hạo bận rộn, Cổ Na sẽ không nghỉ, lần này cũng xem như bổ sung một phần nhỏ ngày nghỉ.

Khi cô thức dậy, bên cạnh đã không có ai.

Cô đứng dậy mở rèm cửa, nhìn thấy thời tiết đẹp nên Cổ Na thay quần áo, xuống nhà ăn bữa sáng rồi ra ngoài đi dạo.

Cô đi khá nhanh, trong ngày đã đi quanh được không ít chỗ, còn thuận tiện mua được chút quà cho mấy người mẹ An.

“Cổ Na.”

Một giọng nói ngạc nhiên vui mừng vang lên bên cạnh, Cổ Na quay người lại, còn chưa kịp phản ứng đã bị người ta đột nhiên ôm lấy, cô sửng sốt một lát rồi cười nói: “Là cô đấy à, thật đúng là trùng hợp.”

La Đan Đan kích động làm hai má đỏ bừng, cô ấy buông tay ra, cẩn thận nhìn Cổ Na: “Thật vui khi gặp được cô ở đây.”

“Chúng ta đến quán bên cạnh uống trà nhé?”

Cổ Na chỉ vào quán trà ở bên.

La Đan Đan vội vàng gật đầu: “Nhanh thấy đấy, chúng ta đã nhiều năm không gặp rồi.”

Sau khi lên đại học, hai người đã lâu rồi chưa gặp nhau, hai năm đầu thì vẫn thư từ qua lại, sau đó Cổ Na cũng không liên lạc được với La Đan Đan nữa: “Thư gửi cho cô đều bị trả lại hết, có chuyện gì xảy ra với cô thế?”






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch