Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập Niên 70: Người Ngoài Hành Tinh Làm Giàu

Chương 211: Tâm sự

Chương 211: Tâm sự

Vừa ngồi xuống thì Cổ Na đã bắt đầu hỏi tội.

Nụ cười trên mặt La Đan Đan hơi phai đi, so với người thanh niên tri thức mấy năm trước, bây giờ La Đan Đan đã trở nên xinh đẹp hơn rất nhiều, quần áo cũng thời thượng hơn, mỗi cử chỉ đều toát ra vẻ đẹp trí tuệ.

“Còn không phải bởi vì Vương Quân sao, chúng tôi đã chia tay.”

Vương Quân và La Đan Đan đã chia tay?

Sắc mặt Cổ Na thay đổi: “Sao lại thế?”

La Đan Đan cười khổ: “Anh ấy quá tự ti, luôn sợ tôi sẽ rời bỏ anh ấy. Cô nói xem tôi cũng đã sẵn sàng kết hôn với anh ấy rồi, tại sao lại muốn rời bỏ chứ?”

Chuyện này thì Cổ Na có biết, bởi vì trong suốt những năm thư từ qua lại, La Đan Đan luôn nhắc đến Vương Quân trong mỗi bức thư, có đôi khi hai người bọn họ cãi nhau, trong lòng La Đan Đan cảm thấy khó chịu cũng viết thư gửi cho Cổ Na.

“Tôi biết tại sao anh ấy không tự tin nên vẫn luôn chiều theo anh ấy, chỉ cần anh ấy không vui, tôi sẽ không bao giờ làm. Nhưng tôi cũng là phụ nữ, là một người phụ nữ yêu cái đẹp, tôi cũng muốn mặc váy và uốn tóc. Hôm đó tôi và bạn cùng lớp đi mua váy, còn chưa kịp mặc, không biết anh ấy nghe ở đâu, lập tức bảo tôi đi trả lại.”

“Này cũng coi như thôi đi. Khóa chúng tôi tổ chức hoạt động, vừa khéo tôi lại là trưởng ban, trong tổ có hai bạn học nam, trong lúc thảo luận công việc khó tránh khỏi cần thảo luận một số việc, nhưng anh ấy thì hay rồi, trực tiếp đánh người ta.”

Bây giờ La Đan Đan nói ra cũng vẫn cảm thấy khó mà tiếp nhận được, cô ấy nhìn Cổ Na: “Tôi ở bên cạnh anh ấy thật sự ngột ngạt, không có một chút tự do của mình, càng đừng nói đến vui vẻ.”

Cổ Na càng nghe càng nhăn mặt: “Thế ai nói lời chia tay?”

Khóe miệng La Đan Đan giật giật: “Là anh ấy.”

Phụ nữ luôn là người coi trọng tình cảm. Cho dù đối phương có làm sai điều gì thì họ vẫn luôn có thể tự an ủi mình, nghĩ rằng đó chỉ là tạm thời thôi, về sau sẽ thay đổi: “Anh ấy tìm được một cô gái, cô gái kia cái gì cũng nghe theo lời anh ấy, không hề có chút chủ kiến nào. Cổ Na, tôi không phải loại phụ nữ này, tôi và anh ấy không thể quay lại được nữa.”

Nói không đau lòng là chuyện không thể nào, trong lúc đó La Đan Đan cắt đứt liên lạc với bạn bè, vừa hay tỉnh G cần sinh viên đến tham gia một hoạt động thực tế, cho nên cô ấy đã ghi danh đến đây, lúc này cũng đã được nhiều năm.

Cổ Na cười khẩy: “Chia tay là đúng lắm, anh ta là một người đàn ông không chịu trách nhiệm cũng không thể đối mặt với sai lầm của chính mình, không chia tay chẳng lẽ lưu anh ta lại để ăn mừng năm mới? Với điều kiện của cô thì mười Vương Quân cũng không xứng với cô.”

La Đan Đan khẽ cười, trên mặt lộ ra nụ cười: “Cảm ơn cô đã an ủi tôi, đừng nói tới tôi nữa, mọi người mấy năm nay thế nào rồi?”

“Tốt lắm.” Cổ Na cười tủm tỉm, không chút khách sáo show ân ái: “Hiện tại chúng tôi đều đã có sự nghiệp, người lớn trong nhà sức khỏe đều tốt, mỗi tuần chúng tôi về thăm qua là được.”

La Đan Đan mỉm cười nhìn cô: “Tôi cũng biết thanh niên trí thức An yêu thương và đặt cô trong tầm mắt rồi. Hiện tại nhìn xem hai người hạnh phúc cỡ nào.”

Cổ Na và La Đan Đan gặp lại nhau, đương nhiên có nhiều chuyện để nói. Sau khi uống trà xong hai người còn cùng nhau trở về khách sạn, đợi An Hi Hạo trở về thì cùng nhau ăn cơm.

Đúng lúc Trần Tuấn Nho có một phần văn kiện cần Cổ Na ký tên, ba người vừa khéo gặp nhau.

Trong lúc Cổ Na đang ngồi xem tài liệu, Trần Tuấn Nho cùng ngồi nói chuyện với La Đan Đan. Đừng nhìn vẻ lịch sự của Trần Tuấn Nho, thực ra có thể nói anh ta rất giỏi ăn nói. Để không làm cho La Đan Đan lúng túng, Trần Tuấn Nho luôn nói về chủ đề thời trang.

Vừa hay đối với phương diện này, La Đan Đan rất có hứng thú, vì thế hai người nói chuyện rất hợp nhau, sau khi Cổ Na đọc xong văn kiện, cô chống cằm nhìn hai người, chậc chậc, trai xinh gái đẹp, nhìn rất xứng đôi.

Sau khi An Hi Hạo trở về, bốn người bọn họ cùng nhau đi ăn tối. Trong lúc chờ đồ ăn, đột nhiên Trần Tuấn Nho lấy ra một hộp đưa cho Cổ Na: “Nhìn thứ này xem.”

Cổ Na mở hộp nhìn qua: “Điện thoại.”

Là điện thoại di động.

Trần Tuấn Nho cười nói: “Đây là đồ do một người bạn từ nước ngoài của tôi mang về, về phương diện này, đất nước chúng ta quả thật không phát triển bằng họ, vì thế tôi mang mấy cái về, muốn thử xem sao.”

An Hi Hạo gật đầu: “Phương diện này rất có tiềm lực phát triển, chẳng qua lúc này anh còn có thời gian rảnh hả?”






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch