Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập Niên 70: Người Ngoài Hành Tinh Làm Giàu

Chương 212: Theo đuổi

Chương 212: Theo đuổi

Hiện tại Trần Tuấn Nho vẫn quản lý cửa hàng ở khu vực Đông Nam. Mặc dù Cổ Xuân Đường đang phát triển rất tốt nhưng để vươn ra quốc tế vẫn còn cần một khoảng thời gian rất dài.

“Chỉ là hứng thú của cá nhân tôi thôi, đến khi nào tôi làm ra được một cái mới thì sẽ để mọi người dùng thử đầu tiên, lúc đó nhớ cho tôi ý kiến nhé.”

Trần Tuấn Nho khẽ cười nói.

Nói xong anh ta lại nhìn sang La Đan Đan đang ngồi bên cạnh, anh ta hơi dừng lại một chút rồi nói: “Nếu như đồng chí La không ghét bỏ, cũng dùng thử xem sao?”

La Đan Đan không nghĩ đến còn có phần của mình, cô ấy và Cổ Na nhìn nhau, sau đó cười đồng ý: “Vậy thì tôi cũng không khách sáo đâu.”

“Khách sáo gì chứ, đều là bạn bè cả mà.” Nhìn thấy cô ấy đồng ý, ý cười trong đáy mắt của Trần Tuấn Nho ngày càng rõ hơn.

Cổ Na vươn tay chọc vào An Hi Hạo, anh ôm lấy cô, sau đó gật đầu cười.

Ôi chao, lúc này ngoại trừ La Đan Đan, bọn họ đều biết Trần Tuấn Nho đang có ý đồ gì rồi.

Sau khi ăn cơm xong, Trần Tuấn Nho chủ động đưa La Đan Đan về chỗ ở, Cổ Na và An Hi Hạo thấy trời còn sớm thì cùng nhau đi dạo về khách sạn.

“Mặc dù anh ba Trần có chút giảo hoạt, nhưng nhân phẩm khá tốt, nếu thật sự cùng đôi với La Đan Đan thì cũng là chuyện tốt.

Cổ Na nắm tay An Hi Hạo.

“Anh thấy đồng chí La hình như cũng không có hứng thú gì lắm với anh ta, xem ra nếu Trần Tuấn Nho muốn thành công, chỉ sợ sẽ không dễ dàng đâu.”

“Vậy thì chúng ta đánh cược nhé.”

“Em muốn đánh cược gì?”

“Đánh cược xem anh ba Trần có bỏ cuộc vì bị Đan Đan từ chối hay không.”

Bởi vì để lại số điện thoại nhà, vì thế sau khi trở lại thủ đô, Cổ Na bèn gọi điện cho La Đan Đan, báo mình đã về nhà.

Nửa tháng sau, La Đan Đan gọi điện tới.

“Khụ khụ, chuyện đó, Trần Tuấn Nho kia, cô cảm thấy anh ta là người như thế nào?”

Sự ấp úng của La Đan Đan khiến Cổ Na khẽ cười: “Cô cảm thấy thế nào?”

Bên kia im lặng một lúc: “Là một người tốt, thế nhưng hiện tại tôi chưa nghĩ đến chuyện này.”

Cho dù trong nhà đã không ngừng thúc giục.

“Thuận theo tự nhiên đi, nếu gặp được người thích hợp thì sao?” Cổ Na cũng không trực tiếp đưa ra đề nghị, La Đan Đan mỉm cười: “Ừ, thuận theo tự nhiên là tốt nhất.”

Cái thuận theo tự nhiên này cũng làm cho Trần Tuấn Nho “thuận” được thành công cũng phải mất ba năm.

Đừng nhìn vẻ ngoài La Đan Đan yếu đuối, trên thực tế nội tâm của cô ấy vô cùng mẫn cảm, chuyện của Vương Quân vẫn khiến cho cô ấy vẫn luôn chưa buông bỏ được, cô ấy không thể mang theo chuyện kia chấp nhận Trần Tuấn Nho, như thế là không công bằng với anh ta.

“Người kia là một trong những quản lý của xí nghiệp Hoa Vũ, hình như là bà con của người trong hội đồng quản trị, tuy vào công ty làm việc, nhưng cũng chỉ là mấy việc vặt mà thôi, lần này đến hội chợ triển lãm, ông ta cũng chỉ theo tới cho có.”

Phó quản lý đem tin tức về người đàn ông hói đầu nói với Cổ Na.

“Xí nghiệp Hoa Vũ ư, chẳng phải bọn họ làm về vật liệu xây dựng sao?” Cổ Na cau mày, xí nghiệp này và Cổ Xuân Đường bọn họ không phải là đối thủ cạnh tranh.

“Đúng vậy.”

Sau khi phó quản lý rời đi, Cổ Na đặt bút sang một bên rồi dựa vào sau ghế, thành viên hội đồng quản trị của xí nghiệp Hoa Vũ.

“Thành viên hội đồng quản trị cũng có mấy người, người em nhắc đến hẳn là đổng sự Lý.”

Sau khi trở về nhà, Cổ Na nói những gì mà phó quản lý đã điều tra được với An Hi Hạo. Kết quả anh cũng hề nhíu mày bèn nói ra thân phận.

“Lý? Em đắc tội với ai họ Lý chứ?”

Cổ Na gãi mặt, cô cũng chẳng nhớ rõ mình còn có một đối thủ họ Lý.

“Em quên rồi à? Em cho sếp Vương phương thuốc mọc tóc, đổng sự này đã từng cho người tới tìm em, muốn mua lại phương thuốc đó, kết quả em từ chối.”

“Đương nhiên em phải từ chối rồi.” Cổ Na hừ lạnh: “Đã đồng ý với sếp Vương rồi, làm sao có thể lật lọng được.”

“Anh nghĩ người kia có thể vì chuyện này mà ghi hận với em đấy.” An Hi Hạo rót cho cô một cốc nước nóng.

Cổ Na ngẩng đầu uống xong: “Đồ điên, chẳng phải bọn họ là công ty vật liệu xây dựng sao? Muốn phương thuốc mọc tóc làm gì chứ?”

An Hi Hạo ngồi ở bên cạnh cô: “Có lẽ ông ta có sản nghiệp riêng.”

Cổ Na dựa vào vai anh, nheo mắt nghĩ cách làm thế nào để kéo đối phương xuống.

Kết quả cô vẫn chưa làm gì thì trên tờ báo thương mại thủ đô đã xuất hiện một tin tức lớn.

“Chuyện đổng sự Lý của xí nghiệp Hoa Vũ chuyển tiền của công ty đi bị phát hiện, nghe nói là một con số không nhỏ đâu, hiện tại đổng sự Lý đã bị đuổi khỏi hội đồng quản trị, còn phải trả lại số tiền kia nữa.” Tiểu Trương báo cáo tin tức này cho Cổ Na.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch