Cổ Na “ôi” một tiếng, cô còn chưa làm gì mà bên kia đã rớt đài rồi sao?
“Ai phát hiện ra thế?”
“Nghe nói con của ông ta đâm chết người, sau đó lúc dùng tiền giải quyết riêng, gia đình nhà người chết cảm thấy số tiền kia không đủ, cho nên con của ông ta đã cho thêm gấp đôi, nhiều tiền như vậy, đối phương cũng không nhăn mày lấy một cái, người có tư tâm đương nhiên cảm thấy nghi ngờ, vì thế đã tra ra được.”
Tiểu Trương nói xong cũng phải thở dài, nuôi phải đứa con thật ngu ngốc.
Mặc dù nói là đổng sự, nhưng tiền cũng không phải tiêu như thế, hơn nữa trong hai năm này vẫn luôn bắt mấy quản lý cấp cao, xí nghiệp Hoa Vũ cũng coi như là xí nghiệp nhà nước, nhà họ Lý dùng gấp đôi tiền ép chuyện kia xuống, còn không bị điều tra ư?
…
Không tốn chút sức lực gì mà kẻ địch đã sụp đỏ, Cổ Na cũng không có quá nhiều vui sướng, ngược lại còn cảm thấy có chút thất vọng, những ngày này cô không tốn quá nhiều công sức cho công việc, ngược lại thời gian rảnh nhiều hơn, về phần nước hoa, phương thức điều chế cô nghiên cứu ra đã đủ dùng đến sang năm.
Ngay lúc cô rảnh rỗi đến điên người, bà cụ Cổ gọi điện thoại cho cô.
“Sao ạ? Bác tư đã trở lại rồi ư? Đây đúng là một chuyện tốt.”
Cổ Na cầm điện thoại ngồi trên ghế sofa, trong khi An Hi Hạo ở bên cạnh đang đọc báo buổi tối.
“Đúng vậy, thằng bé về nhà một thời gian ngắn, nếu hai cháu rảnh thì về thăm bác, đã nhiều năm như thế cũng chỉ thư từ qua lại, còn chưa gặp mặt đâu.”
Giọng nói của bà cụ Cổ khiến Cổ Na cau mày, đây cũng không phải giọng điệu vui mừng của bà cụ: “Vâng ạ, nếu trở về cháu sẽ gọi điện thoại cho bà.”
“Được được.”
Sau khi cúp máy, Cổ Na trực tiếp gọi cho Cổ Hành Vũ.
“Bác tư xảy ra chuyện gì hả anh?”
Điện thoại vừa được kết nối, Cổ Na lập tức hỏi.
“Hả? Chú tư gặp chuyện gì sao?” Cổ Hành Vũ vừa tan làm, so với Cổ Na còn ngơ ngác hơn: “Ai nói chú ấy xảy ra chuyện thế?”
Cổ Na thầm thở dài, xem ra cũng không biết, cũng đúng thôi, nhất định bà cụ sẽ không gọi điện thoại đi khắp nơi, chẳng qua nếu đã gọi cho cô và An Hi Hạo, Cổ Na cảm thấy hẳn là chuyện lớn.
“Sáng mai em sẽ về thôn xem sao.” Khuyên nhủ Cổ Hành Vũ đừng quá lo lắng, chính mình sẽ về một chuyến xem tình hình như thế nào, sau khi Cổ Na cúp máy thì nói với người bên cạnh.
An Hi Hạo gật đầu: “Khi nào thì trở về? Anh đi đón em.”
Đón cô?
Cổ Na nhướng mày: “Mấy ngày nay sở nghiên cứu của anh bận rộn như vậy, anh còn muốn xin nghỉ phép à.”
An Hi Hạo đặt tờ báo xuống, khẽ cười: “Anh bận rộn trong khoảng thời gian này là xong rồi, đến lúc đó anh tới đón em.”
Sau khi mẹ An biết Cổ Na định về quê thì xách một đống túi lớn túi nhỏ đến, nói là làm giày đông cho hai người, Cổ Na đương nhiên nhận lấy.
Nhà họ Cổ.
Vẻ mặt bà cụ Cổ u sầu nhìn về phía căn phòng của Cổ Thành Nghĩa, ông cụ Cổ đã hút tới nắm thuốc lá thứ ba rồi: “Con bé nói sao?”
Bà cụ Cổ mím môi: “Không, tôi chưa nói gì, cả nhà con bé đều sống trong thành phố, ăn uống gì cũng phải cần đến tiền, tôi không mở miệng ra nổi.”
Ông cụ Cổ buông thuốc lá sợi xuống: “Nếu thật sự không được, vậy thì chia nhà đi, chúng ta đi theo thằng tư.”
Hai mắt bà cụ Cổ đỏ lên, bà ngồi xuống bên cạnh: “Cho dù như thế, tôi cũng phải tìm cách chữa bệnh cho thằng tư, nếu không cả đời này thằng bé phải làm sao bây giờ?”
“Sợ gì chứ, trời còn chưa sập mà.” Ông cụ Cổ nhẹ giọng an ủi.
Lúc Cổ Na trở về thôn, mọi người nhìn thấy cô đều rất nhiệt tình, chẳng qua phần lớn đều hỏi lần này cô trở về, có phải là vì chuyện của Cổ Thành Nghĩa hay không.
Cổ Na đều dùng câu trả lời về nhà thăm hai ông bà để đáp lại mọi người.
Chương Xuân Hoa biết được cô trở về lập tức chạy ra đón: “Sao chỉ có mình cháu thôi vậy?”
“Gần đây cháu rảnh rỗi, anh Hi thì bận, cho nên chỉ có mình cháu về thôi.”
Cổ Na mỉm cười nói.
Sắc mặt của Chương Xuân Hoa cũng không được tốt cho lắm, kéo cô đến một nơi vắng người, bà thấp giọng nói: “Có phải bà ngoại gọi cháu về không?”
“Không phải, là cháu muốn về thăm mọi người.” Cổ Na cũng hạ giọng xuống: “Bác cả, có phải trong nhà xảy ra chuyện gì rồi không?”
Chương Xuân Hoa nghẹn ngào đáp: “Nửa tháng trước, bác tư của cháu bị đuổi về...”
Cổ Thành Nghĩa vẫn luôn tham gia quân ngũ, hơn nữa trước đó không lâu còn nói tổ chức muốn đề bạt, thăng chức cho anh ta, niềm vui sướng chẳng bao lâu, anh ta bị thương, biến thành thương binh bị trả về.
“Tay phải bị thương ảnh hưởng đến tận xương cốt, bảo rằng sau này sẽ tàn tật. Tổ chức đã cho một ít trợ cấp, thêm một cái cờ thưởng thì rời đi. Kể từ khi bác tư của cháu trở về thì rất suy sụp. Trong nhà chúng ta đang bàn bạc gom góp tiền, đưa bác tư cháu đến bệnh viện trên tỉnh.”