Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập Niên 70: Người Ngoài Hành Tinh Làm Giàu

Chương 214: Trở về

Chương 214: Trở về

Trong nhà có một quầy bán đồ ăn vặt, đương nhiên cũng có chút thu nhập, nhưng một năm này, hai vợ chồng ông bà cụ Cổ bệnh nặng, phải đưa vào bệnh viện hai lần, lại thêm đứa nhỏ mới sinh, cần tiêu rất nhiều tiền.

Cổ Na mím môi, cơ thể trở nên tàn tật, đối với một người quân nhân mà nói chính là cú sốc lớn nhất: “Đối tượng của bác tư đâu?”

Chương Xuân Hoa cười mỉa: “Từ khi nghe bác tư của cháu bị thương phải xuất ngũ, người đó còn không muốn cắt đứt liên lạc sao? Lần này bác tư cháu trở lại cũng không thèm gửi lấy một lá thư.”

Còn chưa nên vợ thành chồng đã mạnh ai đường nấy đi.

“Như vậy cũng tốt, sớm biết rõ bộ mặt thật để tránh về sau phải dây dưa.” Hai người nói chuyện không bao lâu thì về đến nhà họ Cổ.

Bà cụ Cổ đang nấu nước sôi, còn ông cụ Cổ thì đã đi ra ngoài.

“Bà ngoại, sớm như thế bà nấu nước làm gì vậy?”

Giọng của Cổ Na cất lên làm bà cụ Cổ giật cả mình, quay lại nhìn thấy Cổ Na đang mỉm cười, chỉ cảm thấy mắt mình thật chua xót. Đứa nhỏ này thông minh đến như vậy, chắc là nghe được giọng nói của bà trong điện thoại có chút không ổn nên mới lập tức chạy về.

“Cháu về rồi à.”

Bà thật sự không biết phải nói gì nên chỉ có thể cười hỏi.

“Cháu về rồi, bác tư đâu ạ?”

“Bác cháu đang ở trong phòng, bà muốn đun một ít nước để nó lau mình.” Thật ra là không biết mình có thể giúp đỡ được gì, cho nên bà cụ bèn đi nấu nước.

Có phải chườm nước nóng sẽ bớt đau hơn không?

“Đây là giày mẹ cháu làm cho bà và ông ngoại. Cháu đi gặp bác tư, bà cất nó vào đi ạ.”

Sau khi nói xong, Cổ Na bèn đi ra khỏi nhà bếp, đi đến cửa phòng của Cổ Thành Nghĩa.

“Vào đi.”

Cô còn chưa kịp gõ cửa, trong phòng đã có một giọng nói trầm thấp truyền đến.

Rất êm tai.

Cổ Na nhẹ nhàng đẩy cửa ra, Cổ Thành Nghĩa đang ngồi ở trước bàn, trước mặt là một cuốn sách lớn. Nước da anh ta ngăm đen, lông mày rậm, mắt to, với kiểu đầu đinh, nhìn rất có tinh thần. Chẳng qua bởi vì bị thương, cho nên sắc mặt của anh ta cũng không quá dễ nhìn.

“Là tiểu Na à?” Nhìn thấy Cổ Na đẩy cửa bước vào, Cổ Thành Nghĩa mỉm cười.

Cổ Na cảm thấy anh ta cũng không quá suy sụp như những gì Chương Xuân Hoa đã nói.

“Vâng, bác tư, cuối cùng cháu cũng được gặp bác rồi.”

Giọng điệu của Cổ Na vui mừng, điều này làm cho Cổ Thành Nghĩa cũng vui mừng theo: “Đúng thế, bác cháu mình vẫn luôn thư từ qua lại, bây giờ cuối cùng cũng được gặp mặt nhau, Hi Hạo không cùng cháu trở về à?”

“Đợt này anh ấy bận rộn, nên chỉ có một mình cháu về thôi.” Cổ Na tự nhiên kéo ghế ngồi xuống.

Cổ Thành Nghĩa thấy vậy cũng nghiêng người sang, vừa khéo ngồi đối mặt với đối phương.

“Vết thương của bác?”

“Vẫn ổn.” Cổ Thành Nghĩa liếc nhìn cánh tay đang quấn chặt của mình: “Bà ngoại cháu luôn cảm thấy chườm nóng có thể giảm đau, cho nên mấy ngày nay khi thay băng đều đắp một miếng chườm quanh đó, quả thật có phần hiệu quả.”

“Có tác dụng là chuyện tốt, nhưng nếu có thể chữa trị tốt hơn thì bác cũng sẽ không từ chối đúng không?”

Cổ Thành Nghĩa nghe ra được ý của Cổ Na, anh ta mỉm cười: “Phí tiền vào cái này làm gì, trị cũng tàn tật, không trị cũng tàn tật thôi, cũng chẳng thay đổi được gì. Còn chẳng bằng tiết kiệm tiền.”

Cổ Na đương nhiên không đồng ý với những lời này của anh ta: “Thử một chút xem sao, bên ngoài có rất nhiều bác sĩ giỏi.”

Bà cụ Cổ và Chương Xuân Hoa căng thẳng đứng ở cửa phòng lắng nghe.

“Cháu gạt người thôi.” Cổ Thành Nghĩa lắc đầu.

“Haizz, thật ra cháu cũng có lòng riêng, nghĩ đến bác tư sớm khỏi bệnh cũng tốt, như thế có thể đi giúp anh hai, chỗ của anh ấy đang cần người, nhưng cháu lại không tìm được người đáng tin, chẳng qua dáng vẻ này của bác tư, chắc là không muốn giúp đỡ cháu rồi.”

Cổ Na cố ý thở dài, làm cho Cổ Thành Nghĩa có chút sửng sốt: “Hiện tại bác cũng không giúp được gì, sao có thể giúp đỡ cháu được chứ?”

“Bác có thể giúp cháu đào tạo một nhóm người. Công việc kinh doanh ngày càng phát triển, luôn có mấy “con chuột” muốn lén cướp thứ gì đó, chúng cháu không có người bảo vệ đắc lực nên tất nhiên cũng lo lắng.”

Đây cũng là lời nói thật, Cổ Thành Nghĩa là quân nhân, anh ta có rất nhiều cách huấn luyện người khác.

“Muốn huấn luyện người ta, cháu có thể tìm một người biết võ trấn áp được người khác, hiện tại dáng vẻ này của bác không đè ép được họ.”

“Bác tư, chẳng lẽ bác thật sự cảm thấy mất đi một tay thì không thể chặn được bọn họ à?” Cổ Na lắc đầu: “Bác tư à, bác không nên tự coi nhẹ bản thân mình như thế được, bác hãy lấy ra sự tự tin trước kia, hơn nữa, bác không nghĩ đến chuyện sống tốt hơn, để người bỏ rơi mình phải cảm thấy hối hận ư?”






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch