Tất nhiên người mà cô đang nhắc đến là đối tượng cũ của Cổ Thành Nghĩa.
Cổ Thành Nghĩa nắm chặt tay, sắc mặt đột nhiên tối sầm lại: “Được, chỉ cần bác khôi phục tốt, bác sẽ giúp cháu huấn luyện.”
Cổ Na hướng về phía ngoài cửa hét lên mừng rỡ: “Bà ngoại ơi, buổi tối làm thêm nhiều món nữa để bác tư ăn ngon một chút. Ngày mai chúng ta sẽ đến bệnh viện thành phố.”
Bà cụ Cổ mừng rỡ đến phát khóc, bà cụ và ông cụ khuyên bảo thế nào cũng không thành, cuối cùng cũng đã đồng ý: “Tốt rồi, tốt rồi.”
Cổ Thành Nghĩa hơi nhướng mày, cũng không nói gì nữa.
Buổi tối, Cổ Na không nhìn thấy vợ chồng Lý Đại Yến đâu, nhìn thấy cô có chút nghi ngờ thì Chương Xuân Hoa lên tiếng giải thích: “Cả nhà chú hai đến nhà họ Lý vay tiền.”
Trong nhà không bỏ ra nổi số tiền lớn như thế, cho nên vợ chồng Cổ Thành Nhân đến nhà họ Lý thử xem, thử xem có thể vay được bao nhiêu.
Sau khi ông cụ Cổ biết Cổ Na trở về cũng không trực tiếp về nhà, mà là tới gọi Hắc Hoa và ông Lưu đến ăn cơm, tinh thần của ông Lưu vẫn luôn rất tốt, rất ít bị bệnh, Hắc Hoa cũng béo lên rất nhiều.
Lúc mọi người cơm nước xong xuôi thì Lý Đại Yến và Cổ Thành Nhân trở về.
“Hai đứa đã ăn chưa?”
Bà cụ Cổ hỏi.
Sắc mặt của Lý Đại Yến cũng không được tốt cho lắm, nghe vậy thì khóe miệng giật giật: “Vợ chồng con ăn rồi.”
“Ăn gì mà ăn.” Từ trước đến nay, Cổ Thành Nhân vẫn luôn ít nói lại hừ lạnh: “Thiếu chút nữa thì đã đánh nhau rồi.”
“Sao vậy.” Cổ Thành Trung đứng dây hỏi.
“Anh hai.” Cổ Thành Nghĩa ra hiệu cho đối phương ngồi xuống nói chuyện.
“Bọn con đến tìm anh vợ để vay tiền, anh vợ cũng đã đồng ý rồi, nhưng sau khi con dâu anh ta biết thì chửi ầm lên với vợ chồng chúng con, mọi người cũng biết tình tính của vợ con rồi đấy, trưởng bối quyết định, tiểu bối không đồng ý hoặc là có ý kiến gì, mọi người có thể hiểu được, nhưng cũng không thể chỉ vào mặt chúng con mà mắng như thế, vợ con không nhịn được bèn cãi vã với đối phương.”
“Như vậy cũng thôi đi, nhưng nhà mẹ đẻ của cháu dâu ở cách đó không xa, bọn họ chạy đến vây lại, nếu không phải đám người anh vợ ngăn cản, vợ chồng con nhất định đã bị đánh một trận rồi.”
Lý Đại Yến nghe thấy ông ta nói đến điều này, bà ấy cũng rất buồn rầu: “Đứa cháu trai kia của con là một người tốt, sao lại cưới phải con đàn bà chanh chua như thế chứ.”
“Chị dâu, anh hai, hai người vì em mà chịu tủi nhục rồi.” Cổ Thành Nghĩa nắm chặt cánh tay của Cổ Thành Nhân, áy náy nói.
“Đều là người một nhà, nói mấy câu như này làm gì chứ. Đây…” Cổ Thành Nhân nói rồi lấy ra ba trăm tệ: “Đây là anh vợ lén nhét cho vợ chồng anh, em tư, em nhất định phải nghe lời mọi người, đến bệnh viện lớn khám xem thế nào.”
“Đúng vậy.” Lý Đại Yến vội vàng gật đầu: “Em còn trẻ như thế, đừng quá suy sụp, cho rằng vò mẻ thì không sợ rơi.”
Cổ Na ngồi một bên nhìn mấy anh em nhà họ Cổ, đã nhiều năm như vậy nhà họ Cổ vẫn rất đoàn kết. Cho dù anh em có xích mích gì thì cũng không gây chuyện quá lớn. Đây chính là điều mà Cổ Na rất ngưỡng mộ ông bà cụ Cổ.
Bởi vì nếu họ không dạy dỗ con cái tốt, hiện tại nhà họ Cổ cũng sẽ không hòa thuận được như vậy.
Cổ Na và Cổ Thành Trung đưa Cổ Thành Nghĩa đến bệnh viện thành phố, những người còn lại đều ở nhà.
“Ca phẫu thuật trước kia của cậu làm không tốt lắm, cần phải làm lại, nhưng cho dù thực hiện lại, về sau cũng sẽ để lại một vài di chứng, không hoàn toàn khôi phục lại như trước kia, cậu chắc chắn chứ?”
Đây là một bác sĩ phẫu thuật khoa chỉnh hình rất có tiếng.
Cổ Thành Nghĩa bị thương trong lúc làm nhiệm vụ, gần đó chỉ có một bệnh viện huyện, ca phẫu thuật kia chính là làm ở bệnh viện đó.
Ánh mắt Cổ Na trầm tư nhìn Cổ Thành Nghĩa: “Bác sĩ, nếu không thực hiện lại thì tay bác ấy sẽ ra sao?”
Bác sĩ cau mày, đưa tay ra ấn vào cánh tay của Cổ Thành Nghĩa: “Nếu như không phẫu thuật lại, cứ thế bôi thuốc trị thương ở bên ngoài, sẽ chỉ tốt ở mặt ngoài, thời gian dài xương cốt sẽ bị hoại tử, đến lúc đó cái tay kia sẽ mất đi tri giác, không còn tác dụng gì nữa.”
Cổ Thành Nghĩa nhìn cánh tay của chính mình: “Vậy làm đi.”
Nghe thấy thế, Cổ Na khẽ cười một tiếng, Cổ Thành Trung cũng cảm thấy nhẹ nhõm.
Sau khi hoàn tất mọi thủ tục nhập viện, Cổ Na và Cổ Thành Trung cùng nhau đi ăn. Bởi vì hôm sau sẽ tiêm thuốc mê nên bác sĩ yêu cầu Cổ Thành Nghĩa không được ăn uống bất cứ thứ gì.
Trong thành phố vẫn còn rất nhiều món ngon, Cổ Na dẫn Cổ Thành Trung đi ăn vài món, hai người dùng bốn món mặn một món canh, cộng với hai bát cơm trắng, cơm ăn không no còn có thể lấy thêm.