Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập Niên 70: Người Ngoài Hành Tinh Làm Giàu

Chương 216: Người cũ

Chương 216: Người cũ

“Chúng ta ăn nhiều như vậy sao?”

Nhiều thế này, Cổ Thành Trung hít vào một hơi lạnh.

“Không nhiều lắm đâu, cháu vẫn thường ăn như thế này. Bác cả mau ăn đi, nếu không thức ăn sẽ nguội hết.” Cổ Na nhấp một ngụm canh, sau đó mới bắt đầu ăn.

Thức ăn đều đặt ở trên bàn, còn có thể trả được sao, chỉ có thể cắn răng mà ăn hết thôi!

Thế là hai người hai cái bụng căng tròn vừa đi dạo để tiêu thức ăn vừa mua hoa quả gì đó.

Mặc dù hiện tại Cổ Thành Nghĩa không được ăn uống gì, nhưng sau ca mổ sẽ cảm thấy đói, vẫn cần ăn một số loại trái cây để bổ sung vitamin.

Kết quả, hai người vừa vào phòng bệnh đã không thấy bóng dáng của Cổ Thành Nghĩa đâu, một bệnh nhân nam ở cùng phòng bèn chỉ lên lầu: “Anh ta lên kia cùng một nữ y tá, hình như hai người họ quen biết nhau.”

Nữ y tá?

Cổ Na đặt trái cây xuống, không phải là người phụ nữ mà cô nghĩ đấy chứ?

“Bác cả, bác ở lại đây, cháu lên lầu xem một chút.”

Sau khi nói xong, Cổ Na bèn rời khỏi phòng bệnh, Cổ Thành Trung lo lắng ngồi xuống cạnh người đàn ông tẻ nhạt kia. Ông ta suy nghĩ một chút bèn cầm quả táo trên bàn đưa cho người đàn ông: “Ăn một quả táo đi.”

Sau khi bệnh nhân kia nhận lấy quả táo thì cười nói với ông ta: “Dáng vẻ của nữ y tá kia cũng xinh xắn, cũng không biết tính tình ra làm sao, vừa rồi lúc cô ta mới tới cửa, sau khi nhìn thấy em trai ông thì làm rơi đồ trong tay xuống, xem ra là không nghĩ đến sẽ gặp em trai ông trong tình huống này.”

Bệnh nhân nam này nhìn thấy rất rõ ràng Cổ Thành Trung đang đưa tay sờ lên túi áo, nhưng sau khi nhìn thấy mình thì bỏ tay xuống.

Thấy vậy bệnh nhân nam kia lập tức hiểu ra: “Ông qua bên kia hút thuốc đi.”

“Được rồi, mấy đứa nhỏ vẫn thường nói thuốc lá không phải là thứ tốt gì.” Cổ Thành Trung kiềm chế phiền não trong lòng.

Lúc Cổ Na lên sân thượng thì nhìn thấy Cổ Thành Nghĩa đang nói chuyện với một nữ y tá, chẳng qua người luôn nói là y tá nữa kia, còn anh ta chủ yếu chỉ im lặng nghe thôi.

Lúc này trời cũng đã tối, trên sân thượng chỉ có hai bóng đèn, cô ta đứng ở một chỗ không rõ, ánh đèn điện cũng không chiếu tới.

“Tôi là phụ nữ, tôi không chỉ phải lo cho bản thân mà còn phải lo cho cả gia đình nữa. Bọn họ sẽ không đồng ý cho chúng ta ở cùng nhau, thật xin lỗi đồng chí Cổ. Sau này anh sẽ gặp được một nữ đồng chí tốt hơn.”

Tống Xuân Lan vừa nói vừa khóc nức nở, khóe miệng Cổ Na giật giật.

Mặc dù cô ta khóc nức nở, nhưng Cổ Thành Nghĩa cũng không còn vì cô ta mà cảm thấy đau lòng nữa, sắc mặt anh ta cũng không thay đổi nhìn đối phương. Mãi cho đến khi chính bản thân Tống Xuân Lan cảm thấy xấu hổ khi khóc nữa, anh ta mới nói: “Tôi đến đây để điều trị bệnh, không phải để đến tìm cô. Cổ Thành Nghĩa tôi vẫn chưa đến mức phải tự mình đến bệnh viện tìm một người phụ nữ đã vứt bỏ hứa hẹn của bản thân, chỉ để nhìn cô ta một cái.”

“Giống như đồng chí Tống đã nói, tôi không chỉ phải cân nhắc cho bản thân, còn phải lo cho gia đình mình, tôi không cho rằng người nhà mình sẽ tiếp nhận một người phụ nữ bội bạc, rất xin lỗi, đồng chí Tống, sau này cô sẽ gặp được nam đồng chí tốt hơn.”

Câu cuối cùng của Cổ Thành Nghĩa là hoàn toàn bắt chước câu nói của đối phương.

Lúc này Tống Xuân Lan đến cả khóc cũng quên mất: “Anh…”

“Bác tư, lời cũng đã nói xong rồi, bác còn không định về phòng ư?” Cổ Na từ trong bóng tối bước ra cười nói.

“Cô đang nghe lén chúng tôi nói chuyện đấy?”

Tống Xuân Lan vừa nhìn thấy Cổ Na thì nhất thời giật mình xen lẫn sợ hãi, cô ta vừa được chuyển đến bệnh viện này, cũng không thể vì chuyện này mà thất bại được.

Cổ Na nhún vai đáp: “Ai nghe lén chứ? Tôi là quang minh chính đại nghe…”

“Cô, Thành Nghĩa, cô ta…”

“Hãy gọi tôi là đồng chí Cổ.”

Cổ Thành Nghĩa ngăn cô lại, sau đó ra hiệu cho Cổ Na theo anh ta đi xuống, cũng không nhìn đến Tống Xuân Lan lấy một cái.

Còn Cổ Na thì khoanh tay trước ngực, nhìn vẻ mặt hoảng hốt của Tống Xuân Lan: “Da mặt cô cũng dày thật đấy, cái gì gọi là bác tư tôi đến bệnh viện này là vì cô? Sao không nói cô ngàn dặm xa xôi được điều đến bệnh viện khu chúng tôi là vì muốn dây dưa với bác tư tôi hả? Đồng chí Tống, thật đúng là không nhìn ra cô lại tự mình đa tình như vậy đấy.”

“Cô, cô nói bậy.”

Tống Xuân Lan còn chưa nói được mấy chữ thì hai mắt đã đỏ lên rồi.

Dáng vẻ tiểu bạch thỏ giống như Cổ Na chính là bà ngoại sói.

Cổ Na lạnh lùng đi xuống lầu.

Mà Tống Xuân Lan thì lại dùng sức lau nước mắt, sau đó cùng Cổ Na một trước một sau đi tới tầng phòng bệnh của Cổ Thành Nghĩa. Chờ Cổ Na đi vào phòng bệnh, Tống Xuân Lan mới đi đến phòng trực với đôi mắt sưng đỏ.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch