Có hai nữ y tá mũm mĩm trong phòng trực đang cười nói, vừa nhìn thấy cô ta bước vào, định chào hỏi thì đã thấy hai mắt cô ta sưng đỏ.
“Chuyện gì vậy?”
Y tá giáp trừng lớn mắt, nhanh chóng kéo cô ta lại bên cạnh hỏi thăm.
Tống Xuân Lan không nói gì, nhưng mắt cô ta càng đỏ hơn, nước mắt cũng ngày càng giàn dụa.
“Có phải cô bị bệnh nhân làm khó làm dễ không?” Y tá ất thở dài rồi đưa cho cô ta một tờ khăn giấy: “Lúc nào cũng vậy mà. Làm nghề của chúng ta không thể tránh khỏi việc gặp phải những bệnh nhân vô lý như vậy, chỉ cần nhẫn nhịn một chút là tốt rồi.”
“Không phải bệnh nhân.” Tống Xuân Lan cười khổ đáp: “Là người nhà của bệnh nhân. Tôi còn chưa chọc giận gì cô ta, đã bị cô ta mắng một trận rồi.”
“Người nhà bệnh nhân nào vậy? Tôi thấy tầng lầu này của chúng ta cũng không có loại người nào không nói lý.”
“Ôi, có mấy người nhìn thì như phân rõ phải trái, nhưng thật ra mới chính là người không chịu nói lý nhất.”
Ngay tại lúc mấy người bọn họ đang bàn tán xôn xao, Cổ Na đang gọt táo, Cổ Thành Nghĩa không thể ăn, nhưng cô thì có.
Ăn một hai quả thì được, còn lại thì cất để cho bác tư.
“Bác tư, bác nghĩ sao?”
Khi Cổ Na vừa hỏi, Cổ Thành Trung ở bên cạnh dựng lỗ tai lên nghe.
Cổ Thành Nghĩa liếc nhìn anh trai của mình: “Còn nghĩ gì được nữa, đều là quá khứ cả rồi, đừng ai làm phiền ai thôi.”
“Nhưng người ta chưa chắc đã nghĩ như thế đâu, cô ta còn cảm thấy chúng ta đến bệnh viện này là vì biết cô ta ở đấy.” Cổ Na hừ một tiếng: “Bác tư à, không phải cháu nhiều chuyện đâu, nhưng mắt nhìn người của bác thật đúng là chẳng ra làm sao, nhìn thì giống như đóa sen trắng, nhưng trong lòng xấu xa.”
Lời này Cổ Thành Trung cũng thấy đúng, lúc biết thằng tư và người yêu chia tay, ông ta cũng thật sự rất tức giận.
“Ừ mắt nhìn đối tượng của cháu rất tốt.” Cổ Thành Nghĩa khẽ cười.
“Đúng vậy.” Đối với chuyện này, Cổ Na cảm thấy rất kiêu ngạo: “Đối tượng của cháu có đốt đèn lồng cũng rất khó mà tìm được. Sau khi bác tư nhìn thấy anh Hi thì nhất định sẽ khen ngợi mắt nhìn của cháu hơn nữa.”
Phát hiện mình nói không lại đối phương, Cổ Thành Nghĩa dứt khoát chợp mắt.
Cổ Na không nói thêm gì nữa, phòng ngoài có một cái giường, nhưng tinh thần cô vẫn còn tốt nên không muốn ngủ, mạnh mẽ ép Cổ Thành Trung đi nghỉ ngơi.
Vừa rạng sáng, Cổ Na đã pha sẵn nước nóng bảo Cổ Thành Nghĩa dậy rửa mặt để còn chuẩn bị cho ca phẫu thuật. Ca mổ của anh ta được xếp vào ca đầu tiên trong ngày.
Sau khi dặn dò Cổ Thành Trung chăm sóc cho Cổ Thành Nghĩa, Cổ Na chuẩn bị đi mua đồ ăn sáng bên ngoài bệnh viện. Kết quả vừa đến tầng một, cô đã nghe thấy một y tá mập nói có người nhà bệnh nhân gây khó dễ cho y tá mới chuyển đến.
Khóe miệng Cổ Na hơi cong lên, cô đi tới: “Là y tá nào vậy? Có phải là người da trắng trắng, mắt luôn hồng hồng đúng không? Tôi nhớ hình như là họ Tống thì phải?”
Y tá mập thấy cô không phải là người của bệnh viện nên vốn dĩ không muốn để ý nữa, nhưng nghe thấy lời này thì vội vàng gật đầu: “Sao vậy, cô nhìn thấy có người bắt nạt cô ấy à? Nghe nói cô ấy bị làm khó dễ đến mức khóc sưng đỏ cả mắt.”
Trên mặt Cổ Na hiện lên vẻ không tin: “Cô ta còn khóc nữa à? Nhưng tôi nhìn thấy rõ ràng, ngày hôm qua cô ta quấn quýt với một bệnh nhân nam. Người ta chỉ ở đây để điều trị bệnh thôi, vậy mà cô ta còn tưởng rằng người kia đang đuổi theo mình nữa chứ. Các cô nói xem, tuy bây giờ càng lúc càng tốt hơn, nhưng da mặt cũng nên có giới hạn đúng không? Người kia cũng giỏi thật đấy, dày đến mức không cách nào hình dung.”
Nghe được hai câu chuyện khác nhau từ chỗ Cổ Na và Tống Xuân Lan, mấy y tá đều đến gần nghe hăng say. Nếu không phải sợ gây ra ảnh hưởng không tốt, mọi người còn muốn nghe nhiều hơn nữa đấy.
Sau khi Cổ Na “tán gẫu” xong thì ngâm nga một bài hát đi mua đồ ăn sáng, chờ lúc cô quay về thì Cổ Thành Nghĩa đã vào phòng phẫu thuật, Cổ Thành Trung thì đang chờ ở ngoài.
“Bác cả, bác ăn chút gì đi.”
Cổ Na quan tâm gọi.
Cổ Thành Trung lộ vẻ lo lắng: “Sẽ ổn thôi nhỉ?”
“Sẽ không sao đâu, bác sĩ mổ cho bác tư là một người rất giỏi, bác yên tâm đi.”
Cổ Na trấn an.
Cổ Thành Trung vẫn cau mày. Ông ta là một người đàn ông thành thật, ở trên người đụng dao kéo làm sao mà có thể an toàn được chứ, lỡ như xảy ra chuyện gì thì sao.
“Ở đội sản xuất bên cạnh có nhà họ Liễu, lúc người đàn ông của gia đình đó làm việc thì bị tảng đá đập trúng, cũng được đưa vào bệnh viện thành phố, kết quả là tử vong.”