Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập Niên 70: Người Ngoài Hành Tinh Làm Giàu

Chương 218: Hồ ly

Chương 218: Hồ ly

“Cũng không có nôn ra máu, lúc ấy cũng không thấy sao, chẳng qua chỉ cảm thấy hơi tức ở ngực, kết quả đưa đến bệnh viện thì lại chết.” Cổ Thành Trung càng thêm lo lắng.

Cổ Na bất đắc dĩ nói: “Đó là bởi vị bị đập quá nhanh, ngay cả chính anh ta cũng không biết là đau hay là khó chịu, bác tư không giống thế, bác ấy làm phẫu thuật lần hai, tuy rắc rối hơn, nhưng là trên cánh tay, không có nguy hiểm đến tính mạng, bác cả à, bác yên tâm đi.”

Cổ Thành Trung nghe vậy thấy cũng đúng. Chỗ động dao kéo của thằng tư là ở tay, không phải ở ngực.

Nhất thời ông ta muốn ăn nên ngồi dậy ăn sáng.

Ca phẫu thuật của Cổ Thành Nghĩa phải mất đến hai tiếng đồng hồ mới xong, khi ra ngoài thì thuốc mê, vì thế anh ta tỉnh lại.

“Sao rồi? Có đau không?” Cổ Thành Trung vội vàng vây ở xung quanh hỏi.

“Không đau lắm, nhưng em có hơi đói.”

Khóe miệng Cổ Thành Nghĩa giật giật.

Bác sĩ mỉm cười: “Ca mổ rất thành công, bây giờ chỉ còn chờ kết quả khôi phục nữa thôi, trước mắt chưa nên ăn gì, đợi thêm một, hai tiếng thì có thể uống nước.”

“Cảm ơn bác sĩ.” Cổ Na giúp y tá đẩy Cổ Thành Nghĩa về phòng bệnh.

Kết quả bị người khác ngăn cản.

“Cổ Thành Nghĩa, mọi người gặp nhau thì cũng có lúc chia tay, cậu dựa vào đâu mà ức hiếp em gái tôi chứ?”

Tống Minh vừa nói xong bèn xắn tay áo chuẩn bị cho Cổ Thành Nghĩa một cú đấm, thậm chí còn chẳng thèm để tâm xem đối phương có phải là bệnh nhân hay không.

Cổ Na cười lạnh một tiếng, để Cổ Thành Trung đẩy người đi, còn cô siết chặt cánh tay Tống Minh, sau đó giơ chân đá một cú thật mạnh vào đối phương.

“Áh ah ah ah ah!”

Một tiếng hét đau đớn vang lên khắp cả tầng lầu.

Tiếng kêu của Tống Minh vô cùng thảm thiết, người bệnh cùng tầng chỉ cần biết động đậy thì đều ló đầu ra khỏi cửa phòng tò mò nhìn về phía bên này, chẳng qua khi nhìn thấy Tống Minh đang ôm chặt đũng quần, không ngừng kêu la, đám đàn ông đều thi nhau kẹp chặt hai chân, phụ nữ thì che mắt lại.

Lại nhìn sang bên Cổ Na, gương mặt nhỏ nhắn tái nhợt đứng tựa vào tường, đôi mắt to tròn lúc này đây toàn là nước mắt, lúc các y tá chạy lại định đỡ Tống Minh dậy, Cổ Na vội vã ngăn bọn họ lại: “Mấy người đừng động vào anh ta, anh ta là đồ háo sắc đấy!”

Nghe thấy thế, các y tá đều rút tay lại, sau đó chán ghét nhìn đối phương. Trong số bọn họ, có một y tá mập từng nói chuyện với Cổ Na đã đi tới vỗ về cô: “Hít thở sâu, hít thở sâu, không sao đâu.”

Hai mắt Cổ Na đỏ hoe nhìn cô ta, đột nhiên cô che miệng, nước mắt rơi lã chã, đừng nói là người ngoài như y tá mập đây, ngay cả Cổ Thành Trung cũng đứng dậy muốn đi đến giúp đỡ, cũng may Cổ Thành Nghĩa kéo ông ta lại.

“Anh cả, không sao đâu, hồ ly con đang đóng kịch mà thôi.”

“Hồ ly con” là ai? Tất nhiên là Cổ Na rồi.

Vốn dĩ những người xem kịch vui còn đang ít nhiều bất mãn với chuyện Cổ Na đá người, nhưng bây giờ nhìn thấy cô như vậy, ngược lại càng thêm đồng cảm hơn.

Tống Minh khó khăn lắm mới ổn định lại, vịn tường đứng lên, sau đó chỉ vào Cổ Na: “Mày khiến ông đây...”

“Tôi tuyệt đối sẽ không sợ anh đâu!” Cổ Na không đợi anh ta nói hết đã giận dữ nhìn anh ta: “Tôi là gái đã có chồng, nếu anh còn không tôn trọng tôi, tôi sẽ đến công an tố cáo anh!”

Vẻ mặt Tống Minh nhăn nhó: “Mày còn có gan kiện tao hả?”

Rõ ràng mày là người đá tao trước mà!

“Sao tôi lại không có gan, có câu ‘phụ nữ có thể gánh vác nửa bầu trời’, tôi bị hại lẽ nào lại không nên bảo vệ quyền và lợi ích của mình ư? Lẽ nào chỉ có đàn ông các anh mới được coi trời bằng vung, còn phụ nữ chúng tôi lại phải chịu đựng mọi thứ à?!”

Cổ Na càng nói càng tức, những người phụ nữ đứng đó xem cũng cảm thấy phụ nữ không dễ dàng gì đều lên tiếng.

“Đừng sợ anh ta!”

“Đúng vậy, lưu manh mà cũng dám giở trò ở bệnh viện, loại người gì thế này!”

Một vài người đàn ông cũng không nhịn được: “Sao mày có thể đồi bại như thế hả?”

“Đúng thế, thật là làm mất mặt đàn ông chúng ta.”

Tống Minh muốn khóc đến nơi: “Rõ ràng là mày trước...”

“Tôi biết mà.” Cổ Na cười khẩy: “Tôi biết anh sẽ đẩy trách nhiệm cho tôi, tôi phải xem anh đổi trắng thay đen ra làm sao, hiện trường có bao nhiêu người đang nhìn, tôi không tin anh có thể đổ tội được cho tôi!”

Tống Minh nhìn những người đứng xung quanh đang giận dữ nhìn mình, cuối cùng đã hét to rồi xắn tay áo lên muốn xông đến đánh Cổ Na, Cổ Na nhẹ nhàng né tránh, sau đó giơ tay xử lý đối phương, cô vô cùng khỏe, trực tiếp đẩy anh ta ngã xuống đất.

Thấy vậy, Cổ Na ra vẻ kinh hãi: “Anh ta....”






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch