Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập Niên 70: Người Ngoài Hành Tinh Làm Giàu

Chương 219: Diễn kịch

Chương 219: Diễn kịch

Y tá mập vội nói: “Cái loại người vô lý như này sẽ bò trên đất để ăn vạ cô cho xem!”

Tống Minh đau đớn tột cùng, không nói được tiếng nào: ....

“Đúng vậy, cô mặc kệ anh ta đi, để mấy anh em chúng tôi ném anh ta ra ngoài.” Một anh người nhà bệnh nhân nhiệt tình đứng ra nói. Anh ta vừa dứt lời đã có mấy nam thanh niên đô con đi tới, mỗi người một tay xách Tống Minh từ dưới đất lên, sau đó lập tức khiêng đi xuống lầu.

“Tôi… tôi bị thương rồi.” Tống Minh yếu ớt nói.

Mọi người đều cười nhếch mép, nhìn xem biết diễn chưa kìa.

“Tôi thật sự... bị thương rồi.” Tống Minh rơi một giọt nước mắt bi thương.

Mọi người cứ thế xoay lưng đi làm việc của mình.

Nhờ có sự an ủi của các y tá, Cổ Na đã cười trở lại. Sau khi về phòng bệnh, cô nháy mắt với hai anh em Cổ Thành Trung: “Vở kịch của cháu thế nào?”

Cổ Thành Trung: ...

Cổ Thành Nghĩa: “Khá lắm.”

Cổ Na rất tự hào.

Còn Tống Xuân Lan mới đi về từ chỗ khác đang tò mò tại sao Tống Minh vẫn chưa tới thì đã nghe mấy y tá nói có người giở trò lưu manh ở bệnh viện, cuối cùng bị mấy người nhà bệnh nhân ném ra ngoài.

Lần đầu tiên cô ta nghe tới chuyện có người giở trò lưu manh ở bệnh viện bèn tiến đến nghe ngóng một hồi lâu, sau đó còn chán ghét nói: “Sao giờ vẫn còn loại người như vậy nhỉ?”

“Đúng vậy, thật đáng ghét.”

Tống Xuân Lan cầm tờ đơn lên, cô ta vẫn còn mấy phòng bệnh cần phải kiểm tra.

“Sau này còn kẻ nào như vậy nữa, các cô cứ gọi bảo vệ đến bắt gã lên đồn, xem gã ta còn giở trò được nữa không.”

Nghe thấy vậy, y tá mập giậm chân: “Sao tôi lại không nghĩ đến chứ!”

Tống Xuân Lan cười cười rồi nói: “À, mọi người chưa gặp anh tôi bao giờ nhỉ? Lát nữa anh tôi sẽ đến tìm tôi, tôi đi xem thuốc nước cho mấy phòng bệnh còn lại đây, nếu anh ấy đến, mọi người nói với anh ấy giúp tôi.”

Y tá mập vỗ ngực: “Không thành vấn đề, anh của cô tên là gì? Bọn tôi nhớ tên người đến cũng dễ biết hơn.”

Tống Xuân Lan ôm chặt đồ trong tay: “Anh ấy tên Tống Minh.”

Nhóm người đó đều ngớ người. Cổ Na nói cái tên lưu manh lúc nãy tên Tống Minh.

“Sao vậy?” Tống Xuân Lan thấy có gì đó sai sai, cắn môi hỏi.

Y tá mập nuốt nước bọt rồi đứng dậy chạy mất: “Tôi đi vệ sinh đây.”

Y tá A ra vẻ gấp gáp đi ra ngoài: “Hình như tôi quên tiêm cho mình rồi.”

Y tá B vội vàng đi theo: “Làm cho tôi với!”

Quá là bất bình thường! Tống Xuân Lan kéo y tá C đang định chuồn đi: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?”

Y tá C thường ngày không hợp cạ với Tống Xuân Lan, cô ta lạnh lùng đẩy tay đối phương ra, cười khẩy: “Anh trai của cô mà cô còn không biết tính của anh ta ư?”

Hai mắt Tống Xuân Lan đỏ hoe: “Cầu xin cô....”

“Đừng có làm bộ làm tịch, ai không biết còn tưởng tôi bắt nạt cô nữa.” Y tá C làm mặt chán ghét: “Cô với cái thằng anh háo sắc của cô thật đúng là không phải người một nhà thì không vào cùng một cổng[1].” Nói xong lập tức bỏ đi.

[1] ý nói người một nhà thì sẽ có những điểm chung giống nhau

Đồ trong tay Tống Xuân Lan cứ thế rơi xuống đất, sau đó...

Sau đó Cổ Na đi vệ sinh về thì thấy Tống Xuân Lan ngồi bên giường Cổ Thành Nghĩa, vừa khóc vừa nói: “Anh Nghĩa, anh em không phải là loại người đó, anh thế này, anh nhất định phải lấy lại sự trong sạch giúp em, nếu không em...em làm sao mà ở lại đây được nữa!”

“Cô đi ra đi, chúng tôi không hoan nghênh cô.” Cổ Thành Trung chau mày nói.

Nhưng cô ta hoàn toàn không nghe, ngược lại càng khóc to hơn: “Anh Nghĩa, anh là một người chính trực, chuyện của chúng ta là chuyện của chúng ta, anh không phải kiểu người bóp méo sự thật, em tin anh nhất định sẽ chứng minh cho anh trai em.”

Cổ Thành Nghĩa vô cảm nhìn cô ta cũng không nói gì.

“Y tá Tống, cô đang làm cái gì thế?!” Y tá trưởng được Cổ Na gọi đến, vừa nhìn thấy đối phương khóc lóc trước mặt bệnh nhân bèn nổi trận lôi đình: “Chai truyền dịch của phòng 306, 312 và cả 411 đều hết rồi! Cô còn ở đây buôn chuyện được, cô không muốn làm nữa chứ gì?!”

“Y tá trưởng, không phải như chị nghĩ đâu, tôi tìm đồng chí Cổ có việc...”

“Việc gì mà phải nói ngay trong giờ làm việc hả?” Cổ Na đi tới: “Bệnh nhân của bao phòng bệnh bởi vì chuyện riêng của cô mà mất máu, cô còn ở đây giải thích được ư? Y tá trưởng, không phải tôi nhiều chuyện đâu, ngoại trừ y tá Tống đây ra, các y tá còn lại đều chuyên nghiệp cả.”

Y tá trưởng cười đáp: “Là người tôi dẫn đến đây hết đấy.” Sau đó lại cười khẩy nhìn Tống Xuân Lan: “Cô mới đến có nửa tháng đã làm như này rồi, viết năm tờ kiểm điểm cho tôi.”

“Y tá trưởng!” Tống Xuân Lan quýnh cả lên, y tá trưởng mặc kệ, cứ thế xoay người bỏ đi.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch