Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập Niên 70: Người Ngoài Hành Tinh Làm Giàu

Chương 220: Làm mai

Chương 220: Làm mai

“Y tá trưởng, xin chị nghe tôi giải thích!” Tống Xuân Lan thấy cô ta bỏ đi bèn đuổi theo, kết quả lại bị Cổ Na chặn lại: “Tôi cảnh cáo cô lần cuối, sau này đừng có lượn lờ trước mắt chúng tôi nữa, nếu không tôi sẽ không thương hoa tiếc ngọc đâu, đúng không bác tư?” Cổ Na nhìn Cổ Thành Nghĩa, Tống Xuân Lan cũng nhìn sang.

Chỉ thấy Cổ Thành Nghĩa ngồi dậy, sau đó giơ cánh tay không làm phẫu thuật lấy hai viên giấy vo nhét hai bên tai ra: “Hả?”

Cổ Na thấy Tống Xuân Lan mặt mày trắng bệch thì cười nói: “Sao bác tư lại nhét thứ này vào tai vậy?”

Cổ Thành Nghĩa lại nằm xuống: “Có con gì cứ vo ve kêu ấy, phiền.”

Tống Xuân Lan ôm miệng chạy ra khỏi phòng bệnh.

Bệnh nhân ở cùng phòng với Cổ Thành Nghĩa ngày hôm qua đã xuất viện rồi, vậy nên căn phòng này chỉ còn lại ba người.

Cổ Na cầm một quả táo tung lên: “Cháu không tin cái giấy vò đó có thể chặn hết mọi âm thanh ở bên ngoài.”

Cổ Thành Nghĩa không nói gì, Cổ Na lại nói: “Bác tư, bác không được mềm lòng như này, đối phó với loại phụ nữ đó chỉ cần một từ thôi, chửi!”

Cổ Thành Trung gật đầu lia lịa: “Chính xác, mặt dày kinh khủng.”

Cổ Thành Nghĩa thở dài: “Em có chửi cũng không đuổi được, cô ta....”

Trước đây, anh ta rất thích kiểu người yếu đuối, bây giờ nghĩ lại thấy có hơi buồn nôn.

“Những lời cháu nói khi nãy không phải chỉ để dọa.” Cổ Na cắn một miếng táo: “Nếu cô ta còn đến đây, cháu sẽ không khách khí đâu.”

Cổ Thành Nghĩa xoắn xuýt nhìn cô.

“Sao vậy?” Cổ Na ngờ vực.

“Khi nãy cô ta có sờ quả táo đó.”

Cổ Na: ... Cô muốn chửi thề!

Tống Xuân Lan vì nguyên nhân liên quan đến công việc, chẳng những bị bệnh viện ghi lỗi, còn bị trừ hai tháng lương nữa. Cô ta uất ức trở về căn nhà thuê cùng Tống Minh thì thấy Tống Minh đang sống dở chết dở nằm trên ghế sofa, cô ta sợ điếng người, vội đi tới: “Anh sao vậy?”

Tống Minh thều thào chỉ vào lưng của mình: “Mau gọi xe đưa anh tới bệnh viện của em để kiểm tra, chắc anh bị gãy mấy đốt xương rồi.”

Lúc Tống Minh được đưa tới bệnh viện, bác sĩ vừa sờ xương một cái: “Chậc, gãy rồi.”

Tống Minh run lẩy bẩy hỏi: “Mấy đốt?”

Bác sĩ khó hiểu nhìn anh ta: “Cột sống của anh chỉ có một cái chứ mấy.”

Cột sống gãy rồi? Tống Minh ngất ngay tại chỗ.

Thế nhưng chờ đến khi có kết quả lại chỉ gãy mất một chiếc xương sườn, nhưng vị trí cũng rất lạ, đau ở một chỗ nhưng gãy lại một chỗ khác, hơn nữa chỗ bị gãy lại không phải chỗ bị Cổ Na đánh.

Sau khi Tống Xuân Lan nghe Tống Minh nói người đánh là Cổ Na, cô ta lập tức lấy lại tinh thần, hung hăng tìm đến tận cửa, chỉ mặt Cổ Na nói muốn kiện cô tội cố ý gây thương tích.

Cổ Na vừa nghe thấy Tống Xuân Lan muốn kiện mình bèn khóc lóc ỉ ôi với nhóm y tá mập.

“Tôi biết ngay anh ta nhất định sẽ ăn vạ mà! Rõ ràng tôi chỉ đánh vào lưng anh ta có một cái, kiểu gì cũng đổ cho tôi đánh gãy cái xương sườn này!”

Nói xong, Cổ Na càng khóc to hơn nữa.

Bây giờ nhóm của y tá mập đã không còn ấn tượng tốt với Tống Xuân Lan nữa nên vừa thấy Cổ Na khóc toáng lên thì đều sốt sắng theo.

“Em gầy như này, tay nhỏ như này, có thể đánh gãy xương sườn được ư?”

“Đúng vậy, lúc tên Tống Minh bị người khác khiêng ra ngoài vẫn còn bình thường mà, sao tới chiều tối lại bị gãy xương sườn được?”

“Tôi thấy là bọn họ cố ý ăn vạ đó!”

“Chính xác.” Y tá mập gật đầu lia lịa.

Hai hôm nay, nhà Cổ Na ở bệnh viện, ăn uống đều khá ngon, thỉnh thoảng còn cho bọn họ ít trái cây nữa, nhìn là biết nhà có điều kiện, đây là bị người ta dòm ngó rồi chứ còn gì nữa?

Cổ Na lau nước mắt: “Nhưng bây giờ phải làm sao đây? Em có trăm cái miệng cũng không nói lại được.”

“Đừng sợ, hôm qua có bao nhiêu người nhìn, bọn họ đều có thể làm chứng!”

“Đúng! Không thể tha cho cái đám vu oan này được!”

Cổ Na được an ủi một lúc thì hài lòng quay về phòng bệnh. Tâm trạng cô còn tốt đến nỗi ngâm nga vài câu hát, Cổ Thành Trung nghe thấy thì quay đầu nhìn cô, Cổ Na cười: “Bác tư còn một ngày nữa là có thể xuất viện rồi, tới lúc đó sẽ không còn thấy người phụ nữ đó đâu.”

Cổ Thành Trung đang gọt táo cho Cổ Thành Nghĩa, nghe xong gật đầu: “Đúng vậy, hở tí là khóc, nhìn thôi đã thấy phiền. Chú tư này, mắt nhìn của em thật sự không ổn, đợi về rồi thì bảo mẹ tìm cho em một cô, em cảm thấy Tiểu Yến ở cổng thôn thế nào?”

Cổ Thành Nghĩa: ...

Cổ Thành Nghĩa không trả lời nhưng Cổ Na lại tò mò: “Tiểu Yến nào thế?”

Cổ Thành Trung đưa táo cho Cổ Thành Nghĩa, trả lời: “Chính là cái cô thích tết tóc đuôi sam, khuôn mặt hồng hào ấy.”

Cổ Na lập tức nhớ ra: “Cô gái đó đúng là rất được, nhưng hình như còn đang đi học.”






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch