“Đi học mới tốt, đi học thì có văn hóa, có văn hóa thì biết làm người sao cho đúng, như vậy chú tư cũng sẽ không gặp trúng người xấu.”
Cổ Thành Nghĩa thật sự không nghe tiếp được, anh ta bất lực nói: “Anh cả, em lớn hơn người ta tận mười mấy tuổi đấy.”
Cổ Thành Trung kêu “chậc”, đúng là hơi lớn: “Vậy Tiểu Thúy ở ngay núi đi, kém cậu vài tuổi thôi, là một người có nề nếp.”
Cổ Na có ấn tượng về cô Tiểu Thúy này, cô ho nhẹ nói: “Cô Tiểu Thúy đó có đối tượng rồi, đang làm việc ở ngoài, người ta chuẩn bị năm sau cưới.”
Chuyện này là do Chương Xuân Hoa nói với cô.
Cổ Thành Trung cũng sốt ruột: “Sao cô gái tốt nào cũng là hoa đã có chủ vậy? Chú tư, em phải xông pha lên, em xem mấy đứa cháu của em đã có gia đình hết rồi, em làm chú mà lại chẳng có động tĩnh gì hết.”
“Đúng vậy, bác nhìn xem cháu với anh Hi lấy nhau được mấy năm rồi.” Cổ Na cũng ra vẻ ghét bỏ.
Cổ Thành Nghĩa gặm táo nhồm nhoàm, cắn mấy miếng là đã ăn xong.
Với sự nhiệt tình của nhóm y tá, Tống Xuân Lan đừng nói là kiện Cổ Na, ngay cả phía bệnh viện cũng đã nói chuyện lần hai với cô ta rồi.
“Lúc đó không chỉ có mỗi các y tá nhìn thấy đâu, còn có rất nhiều bệnh nhân và người nhà của họ nữa. Anh trai cô chỉ bị người ta đánh nhẹ vào lưng, kết quả lại giả vờ té xuống đất, sau đó người nhà bệnh nhân không muốn thấy anh ta tác quái nữa nên đã cùng nhau khiêng anh ta xuống lầu.”
Chủ nhiệm Y nói xong lại biểu cảm phức tạp nhìn Tống Xuân Lan: “Lúc anh ta ra khỏi đây vẫn còn ổn mà, còn tự mình về nhà, sao đến chiều tối lại xảy ra chuyện chứ?”
Tống Xuân Lan muốn giải thích, nhưng còn chưa kịp nói, đối phương đã chặn họng: “Y tá Tống, cô cũng là người thông minh, nếu cứ tiếp tục gây sự, e là cô không giữ nổi công việc này đâu.”
Lúc này đây, Tống Xuân Lan ngớ người, quýnh cả lên: “Nhưng người bị thương là anh ruột của tôi mà, lẽ nào cứ để yên sao?”
Chủ nhiệm Y cũng thấy phiền rồi: “Vết thương của anh cô hoàn toàn không phải do đồng chí Cổ đánh, cô dựa vào đâu mà bắt người ta đền tiền viện phí, thuốc men? Nếu muốn tìm cũng phải tìm người đã thật sự đánh anh cô mới đúng!”
Tống Xuân Lan lại khóc: “Nhưng người đánh chính là cái cô Cổ Na đó mà.”
“Nói chung bệnh viện sẽ không giải quyết chuyện này đâu, còn cô có làm y tá nữa không cũng không sao, tự cô xem rồi giải quyết đi.”
Nói xong bèn ra khỏi văn phòng, để lại Tống Xuân Lan gào khóc.
Cổ Na đứng trên sân thượng, cô luôn cảm thấy tính cách của Tống Xuân Lan có vấn đề, hở tí là khóc, còn ra vẻ mỏng manh, đây chẳng phải là nữ chính của tổng tài mà cô cùng đám bạn đọc trên mạng cũ của hành tinh cổ đại nhiều năm về trước à? Nhưng bây giờ cô thấy tổng tài đa phần đều là mấy ông già, Tống Xuân Lan này ắt hẳn không có số mệnh đó đâu nhỉ?
Trên thực tế, Tống Xuân Lan lại có số mệnh này, cô ta chủ động từ chức, sau đó dẫn theo một người đàn ông chặn ba người Cổ Na vừa xuất viện đang định lên xe đi về lại.
“Đồng chí Cổ, tôi không phải là người không nói lý, tôi chỉ cần cô xin lỗi anh tôi thôi.” Tống Xuân Lan ra vẻ quật cường, trông rất kiên quyết.
Cổ Na thì thấy đối phương rất ngu ngốc, cứ như miếng kẹo dẻo bám hoài trên người, không làm sao mà ném đi được.
Đứng bên cạnh Tống Xuân Lan là một người đàn ông hơn ba mươi tuổi, trông rất đẹp trai, anh ta lạnh lùng quan sát cả nhà Cổ Na: “Mấy người đã nghe hiểu ý của Xuân Lan chưa?”
Cổ Na kéo tay Cổ Thành Nghĩa đang định chửi người, cô bước tới nhìn vào mắt người đàn ông: “Anh là ai?”
Gã đàn ông sững lại: “Tôi là giám đốc của Đức Lợi.”
“Giám đốc của Đức Lợi?” Cổ Na híp mắt: “Tôi nhớ Đức Lợi không có giám đốc nào trẻ như anh cả, anh là con trai của giám đốc Chu đúng không?”
Chu Văn mím môi: “Cô biết cha của tôi?”
Cổ Na cười: “Tôi không chỉ quen ông ấy, gần đây ông ấy còn muốn hợp tác với Cổ Xuân Đường của chúng tôi nữa. Chỉ là mãi vẫn chưa bàn bạc xong, không biết con của giám đốc Chu có rảnh để nói chuyện với tôi không?”
Chu Văn động lòng, Đức Lợi bọn họ đã muốn hợp tác với Cổ Xuân Đường từ lâu rồi, chỉ cần có được mối hợp tác này...
“Anh Văn, anh đừng quên chuyện của em.” Tống Xuân Lan thấy Chu Văn sắp gật đầu thì vội vàng kéo tay áo của anh ta.
Chu Văn sực nhớ ra, đang định hẹn khi khác với Cổ Na thì đã va phải ánh mắt của cô.
Sau đó, Cổ Thành Nghĩa và Cổ Thành Trung lập tức thấy Chu Văn trước đó còn đang bảo vệ Tống Xuân Lan đã đẩy đối phương ra rồi tỏ vẻ chán ghét: “Cái loại phụ nữ như cô sau này đừng liên lạc với tôi nữa, chúng ta không hợp nhau.”
Tống Xuân Lan kinh ngạc, mình mẩy cô ta còn đang ê ẩm cơ, tối qua đối phương vừa dữ dội vừa mạnh bạo, tại sao bây giờ lại trở mặt không nhận người quen nữa rồi!