Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập Niên 70: Người Ngoài Hành Tinh Làm Giàu

Chương 222: Xuất viện

Chương 222: Xuất viện

“Anh Văn, anh sao thế?”

“Đừng có gọi tôi cái kiểu buồn nôn như vậy!” Chu Văn càng chán ghét hơn, sau đó cười nói với Cổ Na: “Xin lỗi, hôm nay tôi hơi bận, chúng ta hẹn lần sau rồi nói nhé.”

Cổ Na gật đầu, sau đó ghi địa chỉ chi nhánh của Cổ Hành Vũ cho đối phương: “Anh tới đây tìm quản lý Cổ là được.”

Thấy Cổ Na ra vẻ hờ hững, Chu Văn vội đoán được thân phận của đối phương, thái độ càng tốt hơn nữa: “Cảm ơn!”

Nói xong bèn lái xe rời đi, chỉ để lại Tống Xuân Lan khóc nức nở.

Cổ Na nhìn cô ta: “Cô thật đúng là đủ liều, vì muốn tôi xin lỗi anh cô mà cô lại đi bán thân.”

“Ai bán hả! Cô đừng nói bậy!” Tống Xuân Lan lau nước mắt, hung hăng nói.

“Tôi thấy hay là cô đi tìm anh Văn của cô đi. Chưa biết chừng cái bụng này đã có gì đó rồi.” Cổ Na nói xong thì mở cửa xe, ra hiệu cho Cổ Thành Nghĩa lên xe, Cổ Thành Nghĩa không thèm nhìn Tống Xuân Lan mà cứ thế bước vào.

Sau khi về đến nhà họ Cổ, ông bà cụ Cổ thấy Cổ Thành Nghĩa tuy tay còn băng bó nhưng thần sắc đã tốt hơn nhiều, hai ông bà đều thở phào nhẹ nhõm.

Ăn cơm tối xong, bà cụ Cổ kéo Cổ Na ra ngoài: “Lần này cháu đã chi bao nhiêu tiền?”

Cổ Na nắm chặt tay bà cụ: “Bà đừng lo cái này, bác tư đã nói sẽ giúp cháu huấn luyện người ta, số tiền này cháu sẽ trừ một ít vào lương hàng tháng của bác ấy, rất nhanh sẽ trả hết thôi.”

“Nói cho cùng thì vẫn là cháu thiệt thòi.” Bà cụ Cổ rất áy náy: “Mẹ cháu bảo mọi người chăm sóc cháu, kết quả lại là cháu chăm sóc chúng ta nhiều hơn.”

“Bà nói mấy cái này làm gì? Ban đầu mọi người nhận cháu đã là ơn huệ lớn nhất rồi. Các bác lại tốt với cháu vô cùng, cháu vui lắm, mấy cái này thì có gì đâu.” Cổ Na nói xong còn ôm bà cụ so ra vừa lùn vừa gầy hơn cô: “Bà ngoại, đợi thời tiết tốt hơn, cháu và anh Hi sẽ đón ông bà lên thủ đô sống cùng, cha mẹ cháu cứ nói muốn gặp ông bà lâu rồi.”

Bà cụ Cổ mỉm cười: “Thủ đô được đấy, bảo bà đi chơi không cần làm, tất nhiên bà sẽ đi rồi. À mà cháu với Hi Hạo rốt cuộc đã tính cái gì, tốt nghiệp được mấy năm rồi mà sao mãi vẫn chưa có con hả?” Thứ mà người già quan tâm nhất chính là chuyện cháu chắt.

Cổ Na sờ mũi: “Bọn cháu không vội, chẳng phải vẫn sống chưa đã cuộc sống hai người ư? Với lại, Tiểu Muội còn đang đi học, bọn cháu vẫn lo cho cô bé lắm. Đợi cô bé tốt nghiệp đại học, cháu với anh Hi sẽ nghĩ lại.”

Bà cụ Cổ “chậc” một tiếng: “Sao còn nghĩ chứ? Cháu nhìn chị dâu cả với chị dâu ba của cháu đi, có con hết rồi đó.”

“Không phải anh hai với anh tư còn đang độc thân sao?” Cổ Na cười rồi dìu bà cụ vào nhà: “Bà đừng có lo mấy chuyện này, bọn cháu tự có tính toán, cháu thấy bây giờ bà lo cho bác tư thì tốt hơn.”

Cổ Thành Nghĩa vừa hay đi ra vội nói: “Đừng mà, bây giờ con không có tâm trạng.”

“Tâm trạng? Chao ôi, con còn có tâm trạng ư?” Bà cụ Cổ vừa nghe thấy bèn nổi giận: “Con xem con mấy tuổi rồi? Nếu còn không lấy vợ thì sẽ độc thân cả đời mất thôi!”

Cổ Thành Nghĩa bất lực nói: “Chẳng phải con đang bận việc khác à? Với lại mấy đứa con của anh cả, anh hai cũng đã sinh chắt cho mẹ rồi, mẹ cứ chăm chăm vào con làm cái gì?”

“Mẹ làm được cái gì? Nếu con không phải con của mẹ, mẹ lười lo cho con rồi!” Bà cụ Cổ nói xong lại đi vào trong gọi to: “Vợ thằng cả, vợ thằng hai, mấy đứa để ý cho mẹ, xem con gái nhà ai tốt thì giới thiệu cho thằng tư kìa.”

Cổ Thành Nghĩa ôm trán: “Mẹ ơi!”

Cổ Na lén chạy đi, Hắc Hoa vui mừng đi theo sau cô.

Đến lúc Cổ Thành Nghĩa khó khăn lắm mới khuyên được bà cụ Cổ, đang định tính sổ với Cổ Na thì Cổ Na đã dẫn Hắc Hoa về tới nhà lầu nhỏ rồi.

Ông Lưu đang xem tivi, thấy cô về bèn hỏi: “Vết thương của Thành Nghĩa thế nào rồi?”

“Đã làm lại phẫu thuật rồi, hồi phục khá tốt.” Cổ Na ngồi bên cạnh ông ấy: “Hôm nay không có ai đến xem tivi ạ?”

Ông Lưu cười tít mắt: “Còn không phải là do ông đã đánh tiếng trước hả? Để cháu được yên tĩnh một chút.”

Cổ Na cười: “Ông Lưu, lần này ông về thủ đô cùng cháu đi, cha mẹ đều nhớ ông lắm.”

Ông Lưu lắc đầu: “Ông lười chạy đi chạy về, với lại ông đi rồi thì Hắc Hoa phải làm sao?”

Hắc Hoa nghe thấy tên mình thì ngẩng đầu: “Gâu gâu!”

“Cháu xem, đứa nhỏ này thông minh chưa. Ông ở đây đã lâu, cũng quen rồi, đến thành phố lại không ngủ được.” Ông Lưu uống một ngụm trà rồi cười đáp.

Ông Lưu không muốn theo Cổ Na về thủ đô nên Cổ Na đành phải một mình quay về. An Hi Hạo đã về đến thành phố, cô bảo đối phương không cần đến đón, tự mình đi vào trong thành phố gặp mặt đối phương.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch