Lúc Cổ Na đến khu vực nội thành thì nhanh chóng đi đến địa điểm hẹn trước, đã thấy An Hi Hạo đợi ở đó.
Cô nhanh chân chạy sang: “Em đã nói buổi chiều hãy đến, có phải anh tới từ sáng không.”
Mái tóc An Hi Hạo hơi ẩm ướt, vừa hay trong khu vực nội thành có một trận mưa nhỏ, nhìn qua là có thể nhận ra.
Anh nắm lấy tay Cổ Na: “Anh muốn sớm gặp em một chút.”
Cổ Na khẽ cười: “Anh đó, đi ăn cơm thôi.”
Hai người chọn một nhà hàng Trung, trang trí cũng rất đẹp, rất ấm áp, khách khứa cũng nhiều, nhưng phần lớn đều là những người có chút của ăn của để mới đến đây dùng bữa.
Bọn họ chọn một vị trí bên cạnh cửa sổ. Lúc Cổ Na gọi món thì lông mày hơi nhướng lên, bởi vì nhân viên phục vụ là Tống Xuân Lan.
Tống Xuân Lan cũng chỉ ước gì có thể chạy mất, nhưng lúc cô ta nhìn thấy An Hi Hạo thì dừng chân lại: “Xin hỏi hai vị dùng gì?”
An Hi Hạo gọi mấy món mà Cổ Na thích ăn, Tống Xuân Lan thấy Cổ Na không nói gì, cảm thấy là An Hi Hạo mời đối phương ăn cơm, nhất thời trong lòng dâng lên cảm giác khinh thường, thế mà còn nói cô ta ra ngoài bán mình, chẳng phải bản thân cô cũng leo lên người đàn ông đó ư?
“Chúng tôi đã gọi món xong.” Cổ Na ra hiệu đối phương đừng đứng ngây ngốc trước mặt họ nữa. Bây giờ đang ở trong nhà hàng, cô cũng không muốn làm cô ta mất mặt.
Tống Xuân Lan không rời đi, mà nắm chặt tờ thực đơn trong tay: “Đồng chí Cổ, hôm nay cô thấy tôi rơi xuống kết cục như thế này, cô đã vừa lòng chưa?”
Khi nói những lời này, cô ta còn cố ý liếc nhìn An Hi Hạo, nghĩ muốn ở trước mặt đối phương vạch trần bộ mặt thật của Cổ Na.
Vẻ mặt Cổ Na giống như không hiểu: “Những chuyện này chẳng phải do chính cô làm ra à? Đâu có chuyện gì liên quan đến tôi chứ? Hơn nữa làm nhân viên phục vụ thì có gì là thảm? Nghề nào cũng đáng để tôn trọng cả, vị đồng chí này, cô nói những lời đó, có phải là xem thường nghề của mình hay không?”
An Hi Hạo còn chưa biết giữa hai người đã xảy ra chuyện gì, nhưng anh cảm nhận được sự thù địch của Tống Xuân Lan đối với Cổ Na: “Quản lý, phiền lại đây một chút.”
Những động tĩnh ở bên này, khách khứa xung quanh đều chú ý tới, quản lý nhà hàng cũng chuẩn bị đến để xử lý, vừa nhìn thấy An Hi Hạo ra hiệu thì bước chân ngày càng nhanh hơn.
“Cô đi xuống trước đi.” Quản lý trừng mắt nhìn Tống Xuân Lan, sau đó cười híp mắt nhìn hai người An Hi Hạo: “Đồ ăn của hai vị lập tức có ngay đây. Vì để biểu đạt thành ý xin lỗi của nhà hàng chúng tôi, chúng tôi xin phép gửi tặng một món khai vị cho hai người. Chúc hai người dùng bữa vui vẻ.”
Nói xong bèn cúi đầu thêm lần nữa.
Hai tay Cổ Na chống cằm: “Chủ nhà hàng này hẳn là đi du học trở về, cứ nhìn tố chất của nhân viên nhà hàng này là hiểu, à đương nhiên ngoại trừ người nào đấy.”
An Hi Hạo nở nụ cười: “Hiếm khi thấy em chĩa mũi nhọn vào một người khác.”
Cổ Na nhướng mày đáp: “Đây chính là nữ y tá đã vứt bỏ bác tư. Nếu thái độ làm người của cô ta chính trực, dứt khoát một chút, không dây dưa làm phiền đến bác tư của chúng ta thì em sẽ không thèm quản đâu. Còn có anh trai của cô ta nữa, đã từng phải vào đồn cảnh sát, nghe nói ra do trộm quần áo của con gái nhà người ta, chậc chậc, em nói anh ta là đồ háo sắc cũng chẳng oan.”
“Khi nào thì bác tư lên?” An Hi Hạo rót một cốc nước cho Cổ Na.
“Chắc là sang năm, hiện tại cũng là sáu tháng cuối năm, ở nhà nghỉ ngơi, có thêm thời gian ở bên hai ông bà cụ.” Cổ Na nhếch miệng cười, nhân tiện nghe theo lời của bà cụ Cổ đi xem mắt xung quanh, ngẫm lại thấy thật buồn cười.
Cơm nước xong xuôi, Cổ Na và An Hi Hạo thanh toán hóa đơn rồi chuẩn bị rời đi, nhưng Tống Xuân Lan lại giữ chặt Cổ Na: “Có phải là cô không?”
“Tôi cái gì?” Cổ Na gạt tay đối phương ra.
Hai mắt Tống Xuân Lan đỏ hoe: “Có phải cô đã nói với quản lý sa thải tôi hay không!”
“Tôi không có năng lực lớn đến như vậy đâu.” Cổ Na thật sự không muốn cùng người này nói thêm nửa câu nào cả, trực tiếp gọi quản lý, sau đó giao người cho đối phương: “Người này có chứng ảo tưởng bản thân bị hại đấy.”
Nói xong lập tức cùng An Hi Hạo bước ra cửa.
Tống Xuân Lan hét lên: “Anh à, cô ta là một người phụ nữ xấu xa. Có lẽ anh đã bị cô ta lừa rồi đấy. Cô ta là phụ nữ đã có chồng nhưng vẫn cặp kè bên ngoài, loại phụ nữ này nếu ở ngày trước thì sẽ bị ngâm lồng heo đấy.”
[Ngâm lồng heo: một hình phạt thời xưa, dành cho những người phụ nữ bị coi là phản bội chồng, không giữ phụ đạo hay trinh tiết]