Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập Niên 70: Người Ngoài Hành Tinh Làm Giàu

Chương 224: Mang thai

Chương 224: Mang thai

Giọng nói của cô ta lớn đến nỗi mọi người trong nhà hàng đều nghe thấy. Quản lý cũng tức giận, lập tức gọi hai phục vụ nam đến kéo cô ta ra ngoài.

Chẳng qua Cổ Na lại cười híp mắt khoác tay An Hi Hạo, sau đó ngoài nhìn nói: “Giới thiệu một chút, đây là chồng của tôi.”

An Hi Hạo phối hợp cúi xuống hôn lên mặt Cổ Na.

Tống Xuân Lan:…

Dù sao cũng đã ở chỗ này, lại thêm An Hi Hạo cũng không vội về thủ đô, vì thế hai người cùng nhau đến chỗ đám người Cổ Hành Vũ.

Cổ Hành Vũ mới vừa tăng ca xong, ngẩng đầu thì nhìn thấy Cổ Na và An Hi Hạo đang đứng ở cửa nhìn mình: “Làm anh sợ gần chết.”

“Chính là muốn dọa anh đó, nếu không sao chúng em lại đi nhẹ như vậy làm gì?”

Cổ Na nhìn bốn xung quanh: “Xuân Hà đâu?”

Cổ Hành Vũ nghe vậy thở dài: “Cô ấy ở nhà.”

“Chúng ta ra ngoài ăn đi, vừa ăn vừa nói.” An Hi Hạo nhìn thấy dáng vẻ này của Cổ Hành Vũ thì biết anh ta chưa ăn gì.

Lúc đến chỗ ăn cơm, Cổ Hành Vũ mới tiếp tục nói: “Xuân Hà mang thai.”

Nói xong vừa vui lại thở dài, thấy thế, Cổ Na cau mày hỏi: “Anh không muốn à?”

Cổ Hành Vũ vội vàng xua tay: “Đương nhiên là anh muốn rồi, nhưng Xuân Hà không muốn, hôm qua đi khám bác sĩ, bác sĩ nói, nếu như không giữ đứa bé này, có khả năng về sau Xuân Hà rất khó có con, vì thế hôm nay Xuân Hà nghỉ ở nhà, nói là sau khi suy nghĩ kỹ, sẽ nói cho anh biết.”

Cổ Na dựa lưng vào ghế: “Vậy anh nghĩ thế nào?”

“Anh tôn trọng quyết định của cô ấy.” Cổ Hành Vũ cười đáp: “Có con hay không, anh không ngại, chỉ cần không ảnh hưởng gì đến cơ thể cô ấy là được.”

An Hi Hạo và Cổ Na liếc nhìn nhau.

Chờ đến khi nhìn thấy Trần Xuân Hà, dáng vẻ của đối phương giống y như Cổ Hành Vũ, cô ấy kéo Cổ Na vào trong phòng: “Hiện giờ tớ đang rất xoắn xuýt, cậu nói xem, tớ nên làm gì đây?”

“Chuyện này tớ cũng không thể giúp cậu quyết định được.” Cổ Na nghiêm túc nhìn cô ấy: “Đây là con của cậu, chính cậu quyết định mới là tốt nhất.”

Trần Xuân Hà thở dài: “Tớ biết.”

Đứa trẻ này đến đây thật không đúng lúc, nhưng bọn họ cũng chính là người đã đưa đứa nhỏ đến với thế giới này.

Chờ đến ngày hôm sau khi đám người Cổ Na định về thủ đô, Trần Xuân Hà cũng đưa ra quyết định: “Tớ muốn sinh đứa bé này rồi mới kết hôn với Hành Vũ. Nếu đứa trẻ không được sinh ra an toàn, tớ cũng không yên tâm.”

Cô ấy cũng mua một số thứ để đám người Cổ Na mang về cho nhà họ Trần.

Gần đây An Tiểu Muội đã tham gia vào đội bóng rổ nữ của trường. Mỗi lần về, cô bé lại ôm quả bóng rổ của mình, trên người rất bẩn. Mẹ An nhìn thấy thế thì cau mày, nhưng sau khi An Tiểu Muội tắm xong thì lại là một “hảo hán”.

Mỗi lần mẹ An nhắc nhở cô bé, cô bé bèn chạy đến chỗ Cổ Na.

“Bây giờ em sợ nhất là mẹ cằn nhằn, mỗi lần mẹ chỉ cằn nhằn em thôi, chẳng nói gì anh em cả.” An Tiểu Muội càng nghĩ càng cảm thấy không công bằng.

An Hi Hạo đặt tờ báo xuống, nhìn cô bé: “Mỗi lần anh trở về đều xử lý việc riêng của mình rất tốt, hơn nữa cũng không cần bọn họ phải lo lắng. Chỉ cần em có tính tự chủ và độc lập như anh thì em cũng sẽ được như vậy thôi.”

An Tiểu Muội liếc anh một cái, sau đó quay đầu…hừ hừ.

Cổ Na ở một bên xem náo nhiệt, An Hi Hạo thì giao cho An Tiểu Muội một nhiệm vụ: “Nếu em làm xong chuyện này, hơn nữa còn làm tốt, anh sẽ bảo mẹ ít cằn nhằn em hơn.”

An Tiểu Muội không mắc mưu, cảnh giác nhìn đối phương: “Mỗi lần anh giao việc cho em đều hại em cả, lần này em sẽ không để bị anh lừa đâu.”

Thấy cô bé không mắc mưu, An Hi Hạo cũng nở nụ cười: “Vậy thì cũng không còn cách nào khác, phải đợi tốt nghiệp ra trường xem mẹ có bớt cằn nhằn em không.”

“Chờ em tốt nghiệp rồi đi làm, em đã hoàn toàn là một người lớn rồi, không ai quản em nữa, cũng chẳng có ai nói gì em.” Cổ Na ở bên nói tiếp.

An Tiểu Muội chớp chớp mắt: “Thật sao? Nếu sau này em giống như anh chị thì sẽ không bị cha mẹ dạy dỗ như vậy nữa ư?”

Hai vợ chồng liếc nhìn nhau, sau đó dứt khoát gật đầu.

Kết quả vào ngày hôm sau khi hai người tiễn cô bé đến cổng thành nhỏ thì bị mẹ An mắng một trận.

“Mấy đứa cứ chiều con bé hoài, như vậy không được! Cũng may là bây giờ hai đứa chưa có con. Nếu như có con rồi nhất định không thể chiều chuộng nó.”

An Tiểu Muội nhìn thấy anh trai và chị dâu đang ngoan ngoãn nghe mẹ mắng thì khóe miệng trề xuống, sao bảo lớn lên sẽ không bị mắng nữa mà? Tất cả đều là lừa người!

Chớp mắt một cái đã đến một năm mới nữa.

Năm nay mọi người quyết định đón tết âm lịch ở thủ đô, trong mấy ngày lạnh giá thế này cũng chẳng buồn đi lại chút nào.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch