Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập Niên 70: Người Ngoài Hành Tinh Làm Giàu

Chương 225: Bàn chuyện

Chương 225: Bàn chuyện

Hơn nữa, cha An và mẹ An cũng đã quen biết những người hàng xóm xung quanh, còn có nhóm người ông Lý đều ở thủ đô nên cũng không cảm thấy hiu quạnh. Cổ Na và An Hi Hạo cũng không cảm thấy có gì đặc biệt, chỉ cần có cha mẹ ở đó, tùy tiện ở đâu ăn tết cũng như nhau.

Mà ngay trước khi đi làm, Cổ Na phát hiện mình mang thai.

Vẻ mặt cha An và mẹ An đều rất vui mừng, An Hi Hạo trừng mắt nhìn bụng của Cổ Na: “Chỉ cần một lần, như thế cũng quá nhanh.”

Một lần không dùng biện pháp an toàn lập tức trúng đích.

Cổ Na trừng mắt nhìn anh: “Nói chuyện cho nghiêm túc, mấy người Tiểu Muội còn ở đây đó.”

Lúc này An Hi Hạo mới thu liễm lại, anh vươn tay sờ lên vùng bụng phẳng lỳ của đối phương: “Được rồi, ra đời sớm hơn mấy năm cũng tốt, chờ sau khi sinh ra sẽ giao con cho ông bà nội, cha và mẹ con vẫn hưởng thụ thế giới hai người như trước kia.”

Mẹ An ở bên cạnh không ngừng cười: “Bây giờ thì con nói thế, đợi đến ngày đó, mẹ thấy con chỉ ước mỗi ngày đều có thể ôm con vào ngực thơm, còn lâu mới giao cho mẹ.”

An Hi Hạo nhướng mày, anh sẽ không ôm đứa nhỏ này thơm, anh muốn ôm cũng sẽ ôm hôn vợ mình.

An Tiểu Muội biết Cổ Na có thai nên ở trong nhà đều đi đứng nhẹ nhàng, chỉ sợ bản thân quấy rầy sẽ làm đứa trẻ trong bụng đối phương giật mình, cũng sẽ không mang bóng rổ về nhà nữa, nói là sợ Cổ Na không chú ý sẽ đụng trúng rồi ngã.

Quả thật coi cô như là búp bê sứ vậy.

Trong ba tháng đầu thai kỳ, Cổ Na đã giảm số lần đến công ty, qua ba tháng tiếp theo thì đã bắt đầu đi làm lại bình thường, chỉ là đi làm và tan ca đều được An Hi Hạo đưa đón.

Tính tình của phụ nữ mang thai đều không ổn định, cho nên nếu có ai đó làm sai, ngọn lửa giận của Cổ Na sẽ bùng phát, khiến người của công ty đều cố gắng làm việc cẩn thận hơn. Bởi vì ai cũng sợ nếu sơ ý phạm sai lầm sẽ bị gọi lên văn phòng rồi bị mắng cho một trận.

Bây giờ Tiểu Trương cũng không pha cà phê hay trà cho Cổ Na nữa, mà chính là sữa hoặc nước lọc.

Cổ Na không thích mùi vị nguyên chất của sữa cho lắm, cho nên vẫn luôn uống nước lọc.

“Sếp Cổ, có sếp Vương ghé thăm.”

Tiểu Trương đặt nước lọc xuống, chỉ vào phòng tiếp khách.

Cổ Na sờ lên vùng bụng đã nhô ra rất nhiều: “Sếp Vương? Hôm nay như thế nào lại có thời gian ghé thăm vậy?”

“Nói là muốn cùng chúng ta hợp tác phát triển phương thuốc mọc tóc.”

“Ừm?”

Vẻ mặt Cổ Na có chút nghi ngờ, không phải phương thuốc bí truyền mọc tóc đã tặng cho đối phương rồi sao? Như thế nào còn tìm bọn họ hợp tác nhỉ?



Khi Cổ Na nhìn thấy sếp Vương thì bên kia đang cầm một chiếc điện thoại to bằng cục gạch. Sếp Vương vừa nhìn thấy cô thì vẫy tay: “Tới đây tới đây, nhìn thứ đồ chơi này của tôi đi.”

Cổ Na ngồi xuống đối diện với ông ta, sau đó nhận lấy điện thoại. Cô không nhìn vào màn hình hiển thị nhỏ xíu kia mà quay điện thoại lại, nhìn qua nhà sản xuất được in phía dưới: “Nước W à?”

Sếp Vương cười híp mắt gật đầu: “Đúng vậy, một người bạn của tôi trở về từ bên đó mang cho tôi vài cái, tôi có thể để lại hai cái cho vợ chồng cô, chờ mấy ngày nữa đến nhà tôi ăn cơm thì mang về.”

Cổ Na mỉm cười, trả điện thoại cho đối phương: “Sếp Vương quả là mọi lúc mọi nơi đều nghĩ đến tôi và anh Hi.”

“Nói gì thế, chúng ta đều là bạn bè mà.” Nụ cười của sếp Vương vẫn không thay đổi: “Chẳng qua hôm nay chúng ta có thể nói về chuyện làm ăn.”

“Nói đến điều này tôi cũng thấy hơi khó hiểu.” Cổ Na không chút nào giấu diếm nghi ngờ của bản thân: “Chẳng phải tôi đã đưa cho ông phương thức bí truyền của thuốc mọc tóc à? Sao ông vẫn còn muốn hợp tác với chúng tôi?”

Sếp Vương thở dài: “Thứ tốt cũng cần phải có một người quản lý giỏi chứ, Cổ Na, tôi bị bệnh.”

Sếp Vương bị bệnh là khi cùng bà Vương đi du lịch ở nước H mới phát hiện ra. Bệnh này cần phải được nghỉ dưỡng thời gian dài, vì vậy cả hai quyết định di dân. “Người nhà họ Vương không có mấy ai hữu dụng cả. Vài ngày trước tôi đã giao công ty cho cháu trai để nó quản lý, kết quả nảy sinh cả mớ vấn đề, thật sự là càng giúp càng rối, cho nên tôi mới nghĩ đến cô.”

“Vậy ông muốn hợp tác như thế nào?”

Cổ Na hỏi.

“Chúng tôi sẽ đặt công ty dưới danh nghĩa của cô, cô sẽ trở thành cổ đông lớn, gọi là Sinh Phát Đường đi. Cô cũng có thể sản xuất thêm một số loại dầu gội, dầu xả và những thứ khác để mặt hàng kinh doanh thêm phong phú.”

Sếp Vương nói xong thì thở dốc một hơi, sau đó tựa lưng vào ghế: “Nhìn xem, tôi nói có mấy câu thôi cũng không được.”






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch