Cổ Na liếc nhìn ly trà trước mặt sếp Vương, ra hiệu cho tiểu Trương mang một ly nước ấm đến: “Uống nhiều nước ấm chút.”
Sếp Vương mỉm cười gật đầu.
“Sếp Vương, nếu làm như vậy rất thiệt cho ông. Hơn nữa tôi nghĩ nhà họ Vương các ông nhất định có người gánh vác được, chỉ là chưa phát hiện ra thôi.” Cổ Na không muốn động đến việc kinh doanh của thuốc mọc tóc này, người của nhà họ Vương có thể đang nhìn chằm chằm vào nó.
Sếp Vương thở dài: “Tôi đã tìm hết rồi, nếu không tôi cũng đâu đến tìm cô.”
Cổ Na lại khẽ cười: “Tôi nhớ lần trước lúc đến nhà vợ chồng ông, người con nuôi kia của ông cũng khá được.”
Con trai nuôi của sếp Vương là một người rất trầm tính, năm nay hai mươi tám tuổi nhưng vẫn chưa kết hôn, nghe nói vợ sắp cưới của anh ta xảy ra tai nạn giao thông, cho nên trái tim anh ta cũng chết theo.
“Thằng bé là con nuôi thôi.” Sếp Vương nhíu mày.
“Nhưng anh ta đối với vợ chồng ông, còn thân hơn con ruột.”
Câu nói của Cổ Na làm cho sếp Vương rơi vào trầm tư, sau cùng ông ta quyết định cân nhắc lại một lần nữa rồi mới đưa ra đáp án.
Sau khi tiễn sếp Vương đi, Cổ Na sờ lên bụng mình, tiểu Trương nghĩ rằng cô không khỏe nên vội chạy đến: “Sếp Cổ, chị có sao không?”
Cổ Na lắc đầu: “Tôi chỉ đang nghĩ một số việc mà thôi.”
Lúc An Hi Hạo đến đón Cổ Na, Cổ Na sờ lên mặt anh: “Em muốn nghỉ ngơi một thời gian, chờ con sinh ra rồi tính.”
An Hi Hạo cúi đầu hôn lên má cô: “Được.”
Biết được Cổ Na không đi làm, mẹ An là người vui mừng nhất. Mỗi khi Cổ Na đi làm, mẹ An luôn nghĩ đến việc lỡ như có người đụng phải hay có xe đụng trúng, mỗi ngày đều rất lo lắng. Hiện tại biết cô không cần đi làm nữa, mẹ An dĩ nhiên là vô cùng vui vẻ.
Mà sau khi vợ chồng ông bà cụ Cổ biết được tin tức Cổ Na mang thai lại càng vui đến phát khóc, cuối cùng đứa nhỏ này cũng có con của mình rồi.
Đúng lúc Cổ Hành Vũ dẫn theo Trần Xuân Hà đang mang thai cùng nhau trở về, bọn họ muốn xin giấy đăng ký kết hôn.
Sau khi biết về thân thế của Trần Xuân Hà, Chương Xuân Hoa vừa mừng vừa sợ, cũng khá lo lắng, cảm thấy rằng Cổ Hành Vũ có chút không xứng với người ta.
Cho nên bà đối xử với Trần Xuân Hà vẫn luôn cẩn trọng, sợ đối phương không vui, nhưng Trần Xuân Hà và Cổ Hành Vũ lại cho rằng Chương Xuân Hoa không vui vì hai người kết hôn, cho nên mới khách sáo như thế.
Trần Xuân Hà thật sự rất lo lắng, cuối cùng trốn vào xe rồi gọi cho Cổ Na: “Cậu nói xem bây giờ tớ phải làm gì đây?”
Bên phía nhà họ Trần đã lo liệu ổn thỏa, bây giờ chỉ còn mỗi nhà họ Cổ chưa xong.
“Tớ cảm thấy là do cậu nghĩ quá nhiều, trước mắt cậu cứ chờ một lát, để tớ gọi điện thoại về nhà.” Cổ Na dặn cô ấy đừng quá lo lắng, sau đó gọi đến số máy riêng của nhà họ Cổ, đúng lúc người nghe máy là Chương Xuân Hoa.
“Bác cả, trong nhà có việc gì mà náo nhiệt quá vậy.”
Cổ Na cố ý hỏi.
Chương Xuân Hoa cười đáp: “Là anh hai của cháu dẫn người yêu về nhà.” Nói xong thì hạ giọng xuống: “Nghe nói là bạn của cháu, họ Trần. Tiểu Na à, có phải điều kiện của nhà cô gái đó đặc biệt tốt phải không?”
Cổ Na khẽ cười: “Điều kiện tốt là một chuyện vui. Gia đình Xuân Hà đều rất tốt, hơn nữa bọn họ cũng rất coi trọng anh hai. Bác gái cả, bác nên vui mừng mới đúng.”
Chương Xuân Hoa nghe thấy người nhà họ Trần coi trọng con trai mình, cũng mỉm cười: “Vui chứ, tất nhiên là mừng rồi. Nhưng bác vẫn lo lắng, cháu nghĩ xem điều kiện nhà chúng ta như thế, cũng không biết cô bé đó gả tới đây có quen được hay không?”
“Công việc làm ăn của anh hai đang phát triển tốt như vậy, sau này sẽ ở nhà ít hơn một chút, bác đừng lo lắng quá.”
Điều này có nghĩa là ở lại thành phố? Chương Xuân Hoa cũng không đau buồn, ngược lại còn có chút tự hào, tương lai mỗi đứa con của bà đều rất hứa hẹn, con dâu thứ hai còn là một cô gái thành phố, trong thôn này không nhà nào có con dâu là người thành phố cả.
“Bác đừng quá khách sáo với cô ấy như thế. Nếu không thì cô ấy sẽ nghĩ bác không thích cô ấy đấy.”
“Sao có thể như vậy. Bác chính là rất thích mà, chỉ là không biết làm thế nào mới tốt.”
“Bác đối xử với cháu như thế nào thì cứ đối xử với cô ấy như vậy, dần dần thì sẽ thành thói quen. Hơn nữa tính cách của Xuân Hà rất giống với bác gái hai, rất thẳng tính. Nếu cô ấy có làm gì không đúng, bác chỉ cần nói chuyện một chút, cô ấy sẽ không tức giận đâu.”
Nói chuyện với Chương Xuân Hoa một lúc lâu, Cổ Na cúp điện thoại, sau đó bèn quay lại trò chuyện với Trần Xuân Hà đang chờ đợi: “Không phải bác gái bất mãn gì với chuyện hai người ở bên nhau đâu, mà chính là cảm thấy một cô gái tốt như cậu, kết đôi với anh hai tớ thì thật đáng tiếc.”