Trần Xuân Hà đột nhiên nở nụ cười, sau khi cúp điện thoại, cô ấy mỉm cười nhìn Cổ Hành Vũ đứng đối diện mình: “Tiểu Na nói mẹ không có ý đó, cuối cùng cũng có thể yên tâm được rồi.”
Mẹ mà cô ấy nói là Chương Xuân Hoa.
Cổ Hành Vũ nghe thấy xưng hô này cũng cười đáp: “Đây là chuyện tốt. Đi thôi, mẹ bảo chúng ta đi ăn cơm.”
Trần Xuân Hà sờ lên bụng: “Lần này trở lại thủ đô, em phải đi tìm Cổ Na nói chuyện một chút.”
“Từ nay về sau em chính là chị dâu của con bé rồi.”
Cổ Hành Vũ đỡ cô ấy đi xuống.
Trần Xuân Hà sửng sốt trong giây lát, sau đó cô ấy bật cười: “Đúng vậy, từ nay em đã là chị dâu của cậu ấy rồi.”
Tưởng tượng đến cảnh Cổ Na ngoan ngoãn gọi mình là chị dâu, buổi trưa Trần Xuân Hà ăn nhiều thêm một bát cơm.
Thời gian này An Hi Hạo đều rất bận rộn, bận đến mức Cổ Na đã mấy ngày rồi vẫn chưa gặp được đối phương. Nhưng cho dù đối phương có tăng ca hay không đều sẽ trở về thăm cô, cho dù là lúc nữa đêm cô ngủ.
Hôm đó, lúc Cổ Na thức dậy, ngửi thấy có mùi cháo trong nhà, cô ngồi dậy nhìn sang bên cạnh lại không thấy ai: “Mẹ ơi?”
Mẹ An cũng thỉnh thoảng ghé qua.
Không có ai đáp lại, nhưng có tiếng người bước đến đây.
Không bao lâu thì cửa mở ra, An Hi Hạo đang mặc quần áo ở nhà bất đắc dĩ nói: “Em gọi ai thế?”
“Anh ở nhà à! Em tưởng là mẹ đến đây.”
Giọng nói ngạc nhiên của Cổ Na khiến An Hi Hạo cảm thấy hơi đau lòng, anh bước tới ôm lấy cô: “Mấy ngày trước viện nghiên cứu của bọn anh muốn chọn ra một nhân viên làm ở bên ngoài, anh vẫn luôn bận chuyện đó, vốn định cho em một sự ngạc nhiên.”
Cổ Na nằm trong vòng tay của anh: “Nhân viên làm ở bên ngoài là gì?”
“Chính là những lúc không cần thiết có thể không cần tới viện nghiên cứu, chỉ cần đưa ra một số báo cáo và hoàn thành những nhiệm vụ khác, chẳng qua cần có phòng thí nghiệm để hoàn thành, em quên trước đó chúng ta đã đi xem một căn nhà có chỗ làm thí nghiệm ư, sau này anh sẽ đến đó làm thí nghiệm.”
“Anh đừng có gạt em, nói đi, nhân viên làm ở bên ngoài cần phải từ bỏ điều gì?”
An Hi Hạo ôm chặt cô: “Từ bỏ việc thăng chức, cả đời ở lại làm nhân viên bên ngoài, trừ phi có thể nghiên cứu ra gì đó mà viện nghiên cứu chưa nghiên cứu ra, nếu không đời này sẽ không có cơ hội làm giáo sư nữa.”
Cổ Na khẽ cười: “Anh không sợ em sẽ tức giận sao?”
“Hơn cả việc em tức giận, anh càng muốn ở cạnh em hơn. Rời giường đi, anh có nấu cháo gà, còn nấu cả mấy món khai vị nữa. Gần đây em cũng không ăn được bao nhiêu.”
Tuy ban ngày anh rất ít khi ở nhà, nhưng đối với thời gian làm việc và nghỉ ngơi của Cổ Na, anh rất hiểu rõ.
“Anh đút cho em ăn nhé?” Cổ Na học một chút cách nũng nịu của mấy người phụ nữ trước kia đã gặp.
An Hi Hạo sờ lên khuôn mặt gầy gò của cô, dịu dàng đáp: “Được.”
Sao cùng Cổ Na cũng không để An Hi Hạo đút cho cô ăn, cô không làm được loại chuyện ăn từng miếng rồi lại nũng nịu kia.
Sau khi An Hi Hạo rảnh rỗi thì nấu rất nhiều món ngon cho Cổ Na, mỗi ngày đều thay đổi đủ món, có thể nói cuộc sống của Cổ Na trôi qua rất vui vẻ.
Từ khi có con, cơ thể của Cổ Na trở nên rất lười biếng, tinh thần cảnh giác cũng trở nên kém đi.
Mẹ An ngày nào cũng đến thăm cô, thỉnh thoảng An Tiểu Muội cũng đến.
Hôm nay, An Tiểu Muội bất ngờ kéo cô lại rồi bí mật nói: “Em muốn đi làm lính.”
“Hả? Tham gia quân ngũ ư?” Cổ Na trợn tròn mắt. “Chẳng phải em còn chưa tốt nghiệp đại học à? Muốn trở thành quân nhân sao lúc trước em không đăng ký vào trường quân đội?”
Đã đến lúc này rồi, sao lại muốn tham gia quân ngũ.
An Tiểu Muội vội vàng kéo cô một cái, ra hiệu cô nói nhỏ thôi: “Gần đây trường của chúng em có nhắc đến chuyện đi làm lính, nếu như được chọn thì sẽ giữ lại học bạ, đến khi xuất ngũ thì đi ra lấy thêm bằng tốt nghiệp.”
“Nhưng chuyên ngành hiện tại của em rất mâu thuẫn với việc nhập ngũ.” Cổ Na có chút đau đầu: “Tiểu Muội à, đừng nghĩ muốn làm gì thì làm. Nếu như sau này cái nào em cũng không làm tốt thì sao?”
An Tiểu Muội cắn chặt môi, cuối cùng nói lời thật lòng: “Đối tượng của em đi nhập ngũ. Nếu đi thì sẽ đi tận mấy năm, chúng em nhất định sẽ phải xa nhau.”
“Em có người yêu khi nào?” Cổ Na cau mày: “Hơn nữa, cho dù em có nhập ngũ đi chăng nữa thì cũng phải tách ra thôi. Có rất ít nam binh và nữ binh ở cùng một chỗ, Tiểu Muội à, em bình tĩnh một chút.”
Hai mắt An Tiểu Muội đỏ hoe, gật đầu: “Em biết, nhưng em chưa từ bỏ ý định, chị dâu, em cảm thấy trong lòng khó chịu.”