“Vợ chồng son nhà chúng nó không sao cả, người có sao là con gái của ông, nhẹ dạ cả tin mà lao vào dây dưa yêu đương với người khác. Người ta vì muốn chia tay với nó mà nói dối là muốn đi tham gia quân ngũ. Ha ha, con gái của ông thì hay rồi, tin lời người ta còn chuẩn bị cùng đi tham gia quân ngũ.”
Mẹ An đặt mạnh con dao phay lên bàn: “Ông nói xem, rốt cuộc đứa nhỏ này giống ai, tại sao lại ngốc nghếch đần độn như vậy chứ!”
Cha An kinh ngạc: “Chuyện gì thế này? Bà đang nói đến Tiểu Muội nhà chúng ta ư?”
“Không phải nó thì là ai, làm tiểu Na tức đến sắc mặt cũng thay đổi. Ông nói thử xem, anh trai và chị dâu đối xử với nó tốt như vậy, sao nó không biết tiến bộ, không có đầu óc vậy chứ!”
Đôi mắt mẹ An đỏ hoe khi nghĩ đến giấy chứng nhận bất động sản mà tối qua Cổ Na đưa cho bà. Thì ra Cổ Na và An Hi Hạo đã mua cho An Tiểu Muội một căn nhà nhỏ, chủ nhà chính là An Tiểu Muội. Đợi đến sau khi cô bé tốt nghiệp sẽ giao cho cô bé, nào ngờ lại xảy ra loại chuyện như hôm nay.
Cha An cũng tức giận đến không chịu được: “Nó đâu rồi?”
“Bị Hi Hạo nhốt trong phòng tự mình suy nghĩ lại rồi, khi nào viết xong bản kiểm điểm thì ra ngoài.” Mẹ An dụi mắt, cầm lấy dao phay tiếp tục thái thức ăn.
Cổ Na tựa vào thành giường, An Hi Hạo đi đến sờ mặt cô: “Vẫn còn giận à? Để anh đánh con bé một trận để em hả giận.”
Lời này đã chọc cho Cổ Na cười, cô ngồi dậy: “Nói gì vậy, con bé cũng đã lớn vậy rồi, anh nói đánh là đánh thật đấy à?”
“Lớn hơn nữa anh cũng là anh của con bé, em cũng là chị dâu của nó.” An Hi Hạo nhìn cô cười cũng bất giác cười theo.
Cổ Na vuốt bụng thở dài: “Tiểu Muội như thế đã chọc em tức điên lên rồi, anh nói xem nếu con của chúng ta không chịu nghe lời thì chẳng phải là em bị chọc tức đến chết sao?”
“Sao có thể.” Sắc mặt An Hi Hạo lập tức thay đổi: “Nếu con của chúng ta không chịu nghe lời, anh sẽ ném nó đi.”
“Hừ.” Cổ Na đẩy anh một cái: “Nói bậy.”
An Hi Hạo ôm lấy cô: “Nếu Tiểu Muội vẫn không chịu thay đổi thì chúng ta cũng đừng quan tâm nữa. Căn nhà đó cứ để chỗ cha mẹ, không đưa cho con bé.”
Nếu cho rồi thì không biết sẽ bị người nào lừa lấy mất nữa.
Cổ Na thở dài, làm sao có thể không quan tâm đây.
Đến sáng hôm sau, An Tiểu Muội mới ra khỏi phòng. Sắc mặt cô bé rất khó coi, hai mắt đều xanh đen, thoạt nhìn ngủ không ngon hay có thể là cả đêm không ngủ.
Đầu tiên, cô bé đi đến trước mặt Cổ Na: “Em xin lỗi chị dâu.”
Lúc nào cô bé cũng khiến người khác phải lo lắng.
Cổ Na thấy cô bé thật lòng hối hận thì cũng thở phào nhẹ nhõm: “Xin lỗi cái gì, chị chỉ sợ em bị tổn thương.”
An Tiểu Muội với hai mắt đỏ hoe gật đầu, sau đó ôm lấy mẹ An: “Mẹ, sau này con sẽ không làm như vậy nữa.”
Mẹ An không tin: “Con đừng chỉ biết nói, mẹ sẽ chờ xem hành động của con. Nếu con không nghe lời, mẹ sẽ mặc kệ con đấy.”
“Còn cha nữa, con đã là người lớn rồi, cha không thể mãi quan tâm đến con.” Cha An nhận lấy tờ báo buổi sáng từ An Hi Hạo, trợn mắt nói.
An Tiểu Muội gật đầu liên tục.
Sau hơn một tháng, Cổ Na cũng đã bắt đầu có những cảm giác khó chịu, phản ứng lớn nhất chính là ốm nghén.
Cho dù mẹ An có làm món gì ngon, Cổ Na đều không thể nuốt vào bụng. Dù cố ép bản thân ăn hết cũng sẽ nôn ra, nửa đêm lại đói bụng đến không ngủ được.
An Hi Hạo rất đau lòng, có một lần thế mà ôm lấy Cổ Na nói, nếu như không ổn thì bỏ đứa nhỏ đi, Cổ Na đã tức giận đến phát khóc khiến An Hi Hạo hoảng sợ. Đây cũng là lần đầu tiên hai người xảy ra chiến tranh lạnh.
Mẹ An biết chuyện đã mắng An Hi Hạo một trận. Sau đó thì an ủi Cổ Na, phải mất một tuần sau mới khiến quan hệ hai người khá lên.
“Cha mẹ, bà ngoại ông ngoại và bác cả đã đến rồi.”
Tết năm nay, An Hi Hạo đưa bà cụ Cổ và những người khác lên đón năm mới nhưng ông Lưu sống chết không muốn lên thủ đô, cũng không còn cách nào khác.
“Ôi chao, mau mau vào trong ngồi, bà ngoại của con bé trẻ tuổi thật.” Mẹ An cười tủm tỉm nắm tay bà cụ Cổ cùng ngồi xuống.
Còn cha An thì đưa ông cụ Cổ và Cổ Thành Trung vào bên trong: “Có mệt lắm không? Trên đường lúc này có tuyết và gió lớn, chắc là rất lạnh.”
“Ở trên xe suốt nên không lạnh.” Ông cụ Cổ cười đến mức lộ ra hàm răng chỉ còn vài chiếc.
“Bà ngoại, ông ngoại, bác cả.” Cổ Na đi tới với chiếc bụng to, bà cụ Cổ nhìn thấy thì trợn tròn mắt: “Bụng lớn vậy sao!”