Cổ Na khẽ cười: “Hai đứa thì sao không lớn được ạ?”
“Cái gì? Hai đứa?”
Ông cụ Cổ hít vào một hơi: “Sao lại không nói với mọi người?”
Cổ Thành Trung cũng rất ngạc nhiên.
“Chuyện này không phải là muốn cho mọi người một bất ngờ lớn à.” Cổ Na ngồi bên cạnh bà cụ Cổ. Bà cụ Cổ vừa vui vừa lo: “Cái này nên đến bệnh viện sinh.”
An Hi Hạo cất đồ đạc xong bước ra thì vừa hay nghe được lời này: “Bà ngoại nói đúng, chúng con nhất định sẽ đến bệnh viện sinh hơn nữa phải đến sớm hơn.”
Mẹ An vỗ vào đồ đạc phía sau: “Đồ đạt cháu đã chuẩn bị xong rồi, chỉ còn chờ gần đến ngày thì đến bệnh viện thôi.”
Phụ nữ sinh con chính là bước qua Quỷ Môn Quan! Nên cẩn thận một chút thì hơn.
Bà cụ Cổ và ông cụ Cổ nhìn thấy mẹ An và cha An đối xử với Cổ Na tốt như vậy cũng an lòng. Hai ông bà cùng mọi người đi dạo quanh thủ đô còn chưa được ba ngày đã muốn về nhà.
“Nhàn rỗi cả ngày, trong lòng cũng thấy không quen. Không biết hai vợ chồng bác cháu có thu hoạch rau xanh ở nhà hay không, còn có cây tỏi con ở phía sau phải cắt bỏ hoa nếu không thì già mất, mầm này mà già thì ăn không ngon.” Bà cụ Cổ lo lắng.
“Đúng vậy, còn trong sân sau có trồng mấy cây hành. Phải hái nó đi rồi trồng rau mới, không là đầu xuân không có rau ăn.” Ông cụ Cổ sợ người trong nhà làm không được.
Cổ Na vừa bất lực vừa buồn cười: “Ông bà yên tâm, bác gái và mọi người rất giỏi đấy. Chút chuyện này không cần ông bà phải lo đâu, bọn họ chắc chắn sẽ làm thật tốt.”
“Đúng vậy đó, ông bà ngoại, hai người đã quá vất vả nên nghỉ ngơi một chuyến thật thoải mái.” Mẹ An cũng khuyên nhủ.
Bà cụ Cổ lập tức đồng ý nhưng đến ngày mồng sáu tết thì lại muốn về. Bà ấy kéo tay Cổ Na nói là muốn về nhà, Cổ Na phải nói là bây giờ đang là tết âm lịch, vé xe về nhà không dễ gì mua được, ít nhất phải đợi đến sau tết nguyên tiêu mới có thể về.
Bà ngoại thất vọng mãi không nguôi nhưng sau khi gọi về nhà mấy lần, biết được mọi chuyện trong nhà đã làm xong thì mới thở phào nhẹ nhõm.
Trần Xuân Hà cùng Cổ Hành Vũ vậy mà lại đến chúc tết bọn họ.
Theo lý thì Cổ Na và An Hi Hạo phải đến chúc tết họ nhưng ông bà Cổ lại ở nhà họ An nên hai người Trần Xuân Hà bèn đến đây.
“Mới đó không gặp, bụng của em đã lớn ngần này rồi à.” Trần Xuân Hà sờ lên chiếc bụng cũng đang to lên vì mang thai của mình, nhìn Cổ Na mà nói.
Cổ Na vừa gặm táo vừa cười đáp: “Còn hai tháng nữa là chị sinh rồi, không cần phải lo lắng cho em.”
Nghe vậy, gương mặt nhỏ nhắn của Trần Xuân Hà trắng bệch: “Chị sợ.”
Cổ Na ngồi thẳng người: “Đừng sợ, bây giờ bệnh viện đã trang bị các thiết bị tiên tiến, sẽ không có chuyện gì đâu.”
Trần Xuân Hà lén liếc mắt về phòng khách: “Tối qua chị nằm mơ, nhìn thấy chị khó sinh. Bác sĩ hỏi anh hai em là muốn giữ lại người lớn hay đứa nhỏ.”
Cổ Na rất tò mò, cô tiến lại gần đối phương, hỏi nhỏ: “Vậy anh hai muốn giữ lớn hay nhỏ?”
Trần Xuân Hà tỏ vẻ tức giận: “Anh ấy muốn giữ lại đứa bé!”
Cổ Na chao ôi một tiếng: “Người ta thường nói những điều nằm mơ đều ngược lại với thực tế. Anh hai chắc chắn sẽ chọn người lớn đấy.”
Đâu ngờ, Trần Xuân Hà vừa nghe lời này thì hai mắt đã ửng đỏ: “Vậy thì nó lại càng tệ hơn, rõ ràng là anh ấy không muốn có một đứa con của hai người!”
Cổ Na nghe vậy cũng cảm thấy có lý, cô xoa bụng nhìn Trần Xuân Hà: “Đàn ông đều như vậy cả.”
“Đúng đó, không có gì tốt đẹp!”
Cách đó không xa, Cổ Hành Vũ và An Hi Hạo đồng loạt thở dài.
Có Trần Xuân Hà và Cổ Hành Vũ ở cùng, ông bà cụ Cổ và mọi người cũng không còn vội vàng về nữa. Nhà họ Trần cũng mời bọn họ ở lại vài ngày. Mãi cho đến sau tết nguyên tiêu, ông bà mới lên đường trở về.
Thời điểm trở về, bà cụ Cổ kéo tay Trần Xuân Hà và Cổ Na lại dặn dò: “Khi nào đến bệnh viện thì phải gọi về cho ông bà, lúc sinh cũng phải gọi. Bà sẽ cho hai đứa ăn… Mấy con gà mái, đợi đến khi ở cữ, bà sẽ nhốt chúng lại, gà nhà ăn rất ngon, không giống gà ở thành phố toàn cho ăn thức ăn công nghiệp, không ngon.”
“Còn trứng gà, bà đã để lại rất nhiều. Trứng gà của bà ăn ngon hơn trứng gà ngoài và cũng đầy đủ dinh dưỡng.” Lời của bà cụ Cổ đã khiến Cổ Na và Trần Xuân Hà rất cảm động, bà ngoại cả đời đều chỉ lo cho con cháu, không suy nghĩ một chút gì cho bản thân mình.
“Bà ngoại, ông ngoại, sau khi hai người về thì nên ít ra làm việc đồng áng, hiện tại quốc gia đã chia ruộng cho người dân, các loại lương thực chúng ta trồng trọt đều là của chúng ta, hai người đừng quá lo lắng.”