“Biết rồi, ông bà biết rồi. Mọi người về đi, không thể để mọi người tiễn ông bà, hôm nay trời không có nắng.” Bà cụ Cổ nói xong thì dụi mắt, xoay người đi vào xe lửa.
Ông cụ Cổ cũng đi theo lên.
Hai ông bà cứ vậy mà không quay đầu lại chỉ có Cổ Thành Trung vẫy tay tạm biệt với mọi người.
Ông bà đi rồi, trong nhà không còn không khí vui vẻ nữa. Thoáng cái đã có rất nhiều người rời đi, cảm giác rất vắng vẻ.
Mấy đêm liền, Cồ Na đều không ngủ ngon. Cho đến sau khi thời tiết ấm lên, cả nhà mới ra ngoài đi chơi xuân, tâm trạng lúc này mới trở nên tốt hơn.
“Người ta nói phụ nữ mang thai thì tính tình thất thường, lúc trước con còn không tin, bây giờ nhìn lại bản thân thì con đã tin điều đó.” Cổ Na cười xấu hổ.
Mẹ An kéo tay cô, nghe vậy thì cười nói: “Năm đó, khi mẹ mang thai Hi Hạo, tính tình hay nóng nảy. Cha của các con nửa đêm phải dậy nấu cơm cho mẹ, đôi khi gọt trái cây cho mẹ nhưng mẹ lại nhìn thấy ông ấy không thuận mắt. Có một lần cũng vì ông ấy gắp cho mẹ món mà mẹ không thích ăn, mẹ lập tức không muốn sống chung với ông ấy nữa.”
“Thật sao?”
“Ừ.” Lúc này nói ra mẹ An lại cảm thấy buồn cười: “Hơn nữa, sau khi mẹ bị bệnh phù, sưng đến nỗi không thể đi lại được, phải dùng phương pháp chữa bệnh của bà ngoại Hi Hạo mới khỏi. Cứ nghĩ sinh xong Hi Hạo sẽ không sinh nữa, kết quả là mấy năm sau lại sinh nữa.”
Nói xong câu cuối, bà lại thở dài: “Khi đó điều kiện gia đình không tốt, phải ở nhà tự sinh. Lúc mẹ sinh Hi Hạo suýt chút nữa đã không chịu được, may thay…”
Cổ Na gật đầu liên tục.
Khi Trần Xuân Hà vào bệnh viện, Cổ Na cùng An Hi Hạo đến thăm cô ấy. Sắc mặt cô ấy rất nhợt nhạt, vừa nhìn thấy Cổ Na đã nói: “Mấy hôm nay chị không thể ngủ yên được, luôn gặp phải ác mộng. Ban ngày quá ồn lại khiến chị rất mệt.”
Mẹ Trần đến chăm sóc cô ấy nghe vậy thì lắc đầu: “Sinh con đâu có khó như con nghĩ. Nhìn mẹ sinh được bốn đứa kìa, lúc đó chẳng phải rất bình an sao, không có chuyện gì cả. Con đó, quá nhát gan.”
Trần Xuân Hà bĩu môi: “Bây giờ mẹ chỉ nghĩ đến đứa bé trong bụng con, không hề nghĩ đến con. Mẹ, mẹ thay đổi rồi.”
“Nhảm nhí, con là con của mẹ, sao mẹ có thể không lo được. Mẹ chỉ là không muốn con nghĩ ngợi lung tung.” Mẹ Trần đánh nhẹ Trần Xuân Hà một cái khiến đối phương làm mặt quỷ.
“Cách ngày sinh dự tính còn bao nhiêu ngày?” Cổ Na nhìn xung quanh căn phòng, đây là phòng đơn. Ngoại trừ giường bệnh cho người mang thai ra còn có một chiếc giường nhỏ. Ngoài ra còn có một số cây xanh, rất thoải mái.
Trần Xuân Hà tựa lưng vào tường: “Còn một tuần nữa.”
“Anh hai đâu?”
“Đi mua cái đệm rồi, nghe nói là sau khi sinh con sẽ có sản dịch chảy ra.” Những từ phía sau, Trần Xuân Hà nói rất nhỏ, sợ là An Hi Hạo đứng bên cạnh nghe được thì không hay.
Kết quả là sau khi ra khỏi bệnh viện, An Hi Hạo lại dìu Cổ Na hỏi: “Sản dịch là cái gì?”
Cổ Na nén cười: “Chị dâu sợ anh nghe thấy, kết quả thật sự đã nghe được rồi.”
An Hi Hạo chỉ biết cười: “Căn phòng lớn như vậy, có thể không nghe thấy sao?”
“Em không thể giải thích cho anh được, chờ mấy ngày nữa anh sẽ biết.” Cổ Na lắc đầu.
An Hi Hạo căng thẳng: “Có hại cho cơ thể của em không?”
“Thôi được rồi, nó chính là những thứ còn sót lại trong tử cung bài tiết ra ngoài, như vậy sẽ khoẻ mạnh hơn.” Cổ Na giải thích qua loa, An Hi Hạo vội ghi nhớ. Chuẩn bị quay về tìm hiểu vấn đề này thật kỹ.
Không ngờ, sau khi bọn họ đến thăm Trần Xuân Hà xong vào tối đó thì đối phương đã sinh.
“Một bé gái, sinh rất thuận lợi, hai tiếng sau đã ra đời.” Mẹ An nghe điện thoại xong, nhìn Cổ Na và An Hi Hạp vừa thức dậy nói.
“Cái gì? Không phải nói là còn một tuần nữa sao?” Cổ Na vội càng gọi điện cho Cổ Hành Vũ, kết quả là đối phương bận quá nên không nghe được.
“Chúng ta đến bệnh viện xem sao.” Cổ Na vội cầm lấy áo khoác, An Hi Hạo theo phía sau.
Mẹ An ở phía sau kêu lên: “Không ăn bữa sáng à?”
“Chúng con ăn ở ngoài!” An Hi Hạo đáp lại một câu.
Mẹ An lắc đầu: “Đúng là hai đứa thiếu kiên nhẫn.”
Sau khi sinh con, Trần Xuân Hà cảm thấy bản thân giống như gà trống đánh thắng trận, rất kiêu hãnh: “Vào cùng phòng sinh với chị còn có một người nữa. Lúc chị sinh xong rồi, cô ấy vẫn chưa sinh xong. Haiz, đến miệng tử cung cũng chưa mở ra xong.”
“Vâng vâng vâng, con rất giỏi.” Mẹ Trần ôm cháu cười tủm tỉm đáp lại.
“Chứ sao.” Trần Xuân Hà vô cùng sôi nổi, nhìn Cổ Na: “Họ nói đứa con đầu lòng ít nhất phải mấy tiếng mới sinh xong nhưng chị cũng không tệ, hai tiếng đã được rồi. Sức khoẻ của em tốt hơn chị, chắc chắn là có thể nhanh hơn chị.”
Cổ Na gật đầu liên tục: “Em sẽ cố gắng sinh ra trong một tiếng.”
“Được, chờ em sinh xong, chị sẽ phát lì xì.” Trần Xuân Hà cười tủm tỉm.