Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập Niên 70: Người Ngoài Hành Tinh Làm Giàu

Chương 232: Ấn tượng năm đó [Toàn hoàn văn]

Chương 232: Ấn tượng năm đó [Toàn hoàn văn]

Kết quả, đến khi Cổ Na sinh, đừng nói đến một tiếng, cô phải giằng co hơn mười tiếng mới sinh đứa đầu tiên.

“Còn một đứa nữa! Đừng ngủ!”

“Dùng sức! Dùng sức!”

Cổ Na mồ hôi nhễ nhại, cắn chặt chiếc khăn, không ngừng dùng sức. Nhưng dù có cố gắng thế nào thì đứa bé vẫn không ra, cô khó chịu đến phát khóc.

Ở ngoài phòng sinh, An Hi Hạo đi tới đi lui, trên mặt anh cũng giống như Cổ Na đều đầy mồ hôi, trong lòng đầy lo lắng.

Nghe tin Cổ Na sinh con, Trần Xuân Hà và Cổ Hành Vũ đến bệnh viện. Cô ấy đã qua thời gian ở cữ, đứa bé đã được mẹ Trần đưa về, đã ở nhà được một đoạn thời gian.

“Sao còn chưa xong nữa?” Trần Xuân Hà cũng rất nóng lòng.

Mẹ An luôn nắm chặt hai tay, cha An thì đang hút thuốc, An Tiểu Muội ngồi xổm trước cửa phòng sinh, lẩm nhẩm câu bình an.

Phải đến khi trời dần sáng, Cổ Na mới sinh đứa bé thứ hai.

Là một cặp anh em.

Đứa lớn thì không quấy, đứa nhỏ kia thì vừa nghe thấy âm thanh đã òa khóc, rất khó chăm.

“Tên thì đã có rồi, cha nhờ ông Lưu chọn đấy. Đứa lớn tên là An Lập Khánh, đứa nhỏ tên là An Lập Hồng.”

Cổ Na ở bệnh viện vài ngày thì được đưa về nhà, nghe An Hi Hạo nói đến chuyện của hai đứa bé.

“Lập Khánh Lập Hồng, nghe rất êm tai.” Cổ Na gật đầu, cô kéo tay An Hi Hạo, trên mặt lộ ra ý cười: “Em nhớ lại vụ cá cược với chị dâu, thật sự là quá mất mặt, lần sau em phải nhanh hơn, một tiếng là phải sinh xong.”

An Hi Hạo nhìn cô: “Không có lần sau đâu.”

“Sao chứ?”

Cổ Na khó hiểu nhìn anh.

“Anh không muốn em phải chịu cái ngày sinh thống khổ kia một lần nữa. Tiểu Na, anh có thể không có con nhưng anh không thể không có em, em chính là mạng sống của anh.”

An Hi Hạo nói xong bèn hôn lên đôi môi nhợt nhạt của cô: “Anh yêu em.”

Khóe mắt Cổ Na ươn ướt, ôm An Hi Hạo: “Em cũng yêu anh.”

“Khụ khụ, anh, chị dâu phải uống canh gà rồi.” An Tiểu Muội nhìn thấy cảnh này thì đỏ mặt.

Mấy ngày này, cô bé cũng đã suy nghĩ cẩn thận, nếu không gặp được tình cảm như của anh trai và chị dâu thì cô bé tình nguyện độc thân cả đời.

An Hi Hạo quay đầu lại nhìn cô bé, An Tiểu Muội ngoan ngoãn đặt bát canh xuống, sau đó rất hiểu chuyện, đi ra ngoài và khép cửa lại.

Mãi cho đến khi hết ở cữ, từ chỗ mẹ An, Cổ Na mới biết được An Hi Hạo đã đi thắt ống dẫn tinh rồi.

Trong giây phút đó, cô thật sự rất bối rối, nước mắt không tự chủ được mà rơi xuống.

Tên ngu ngốc kia.

Đợi đến khi em bé đầy tháng, Trần Tuấn Nho mới đến chúc mừng. Anh ta mang theo sự ngượng ngùng đến học hỏi Cổ Na: “Đan Đan vẫn luôn không chịu chấp nhận tôi. Tôi thật sự không còn cách nào khác, vì vậy mới đến đây để học hỏi kinh nghiệm.”

Cổ Na cười: “Chuyện này anh phải tự mình làm, cách của người khác sẽ không có tác dụng đâu.”

Không xin được cách từ chỗ Cổ Na, Trần Tuấn Nho bèn tìm đến An Hi Hạo. An Hi Hạo chỉ nói bốn chữ: “Không biết xấu hổ.”

Lúc đầu, Trần Tuấn Nho còn tưởng là đối phương mắng anh ta. Cho đến khi biết được chuyện năm đó An Hi Hạo theo đuổi Cổ Na anh ta mới hiểu được không biết xấu hổ là có ý gì.

Mãi cho đến khi Lập Khánh, Lập Hồng được ba tuổi, Trần Tuấn Nho mới cùng Lan Đan Đan ở bên nhau.

La Đan Đan gặp Cổ Na khi cô ấy sắp kết hôn với Trần Tuấn Nho: “Trước đó vài ngày, tôi có gặp Vương Quân. Anh ấy thay đổi rất nhiều, cũng có vài đứa con. Tôi cứ nghĩ là mình sẽ hận anh ấy khi gặp lại, nhưng khi đó tôi không có cảm giác gì.”

Cổ Na bế Lập Hồng nghịch ngợm ôm vào trong lòng: “Đó là vì những chuyện kia đều đã qua rồi, bây giờ cô đã có cuộc sống tốt hơn.”

La Đan Đan mỉm cười gật đầu.

Sau khi có hai đứa cháu, nhà họ An càng thêm náo nhiệt. Khi hai đứa nhỏ tách sang phòng riêng, An Hi Hạo, người vẫn luôn không có vẻ vui cười, lại cười như hồ ly.

Anh mặc kệ tiếng khóc của hai đứa nhỏ, trực tiếp ném chúng vào căn phòng mới. Thay vì dỗ dành hai đứa nhỏ, anh lại đi thẳng về phòng, ôm lấy vợ của mình.

“Cuối cùng thì cũng vứt được chúng ra ngoài rồi, sau này sẽ chỉ có hai chúng ta ngủ với nhau.”

Là do ghen tuông mà hôn lấy Cổ Na, cô nhéo lỗ tai anh: “Cho dù chúng ở phòng này thì cũng nắm trong cũi thôi.”

“Cũng như nhau.” An Hi Hạo đè cô xuống giường, hôn thật mạnh: “Anh chỉ muốn ở cùng một phòng với em.”

Cổ Na cắn môi: “Anh có biết lần đầu gặp anh, em đã nghĩ gì không?”

“Nghĩ gì?”

“Em nghĩ trông người thanh niên trí thức này khi cười thật sự rất giống hồ ly, rất gian xảo. Em nhất định không được có quan hệ gì với người này.”

An Hi Hạo cười nhẹ kéo quần áo cô: “Bây giờ thì sao?”

Cổ Na trở mình ngăn An Hi Hạo lại: “Bây giờ em nghĩ, con hồ ly này chỉ có thể là của em.”

[Toàn hoàn văn]

Cảm ơn các bạn độc giả đã theo dõi và đồng hành cùng bộ truyện Thập Niên 70: Người Ngoài Hành Tinh Làm Giàu của team mình trong suốt thời gian qua, vậy là đã đến lúc chia tay An Hi Hạo và Cổ Na.

Các chương đăng không thu phí ở phía sau sẽ là chương giới thiệu về một số bộ điền văn mà team mình làm, nếu như làm phiền đến các bạn thì cho mình gửi lời xin lỗi trước ^^

Một lần nữa thay mặt team, mình xin chân thành cảm ơn sự đồng hành của các bạn độc giả đối với team mình, team mình sẽ cố gắng càng ngày càng hoàn thiện hơn.

(Hết)







trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch