Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập Niên 70: Người Ngoài Hành Tinh Làm Giàu

Chương 51: Hỏng chuyện

Chương 51: Hỏng chuyện

Cổ Thành Lễ cười ha ha: “Con nhóc này thông minh thật, đó là do bác vui cho nên tự mình mua về đem đến cho mọi người ăn, là bác hiếu thảo với ông bà ngoại của cháu, cháu không được giành với bác, chờ khi nào cháu có nhiều phiếu thì lại đến lượt cháu hiếu thảo.”

Cổ Thành Lễ nói chuyện rất hợp lý, người như vật thật sự rất hợp với việc mua bán.

Khi bà cụ Cổ trở về thì nhìn thấy thằng ba nhà mình ngồi ở bên trong nhà chính uống trà bạc hà, nhìn qua kế bên thì Cổ Na đang dùng bộ dụng cụ mới kia điêu khắc đồ.

“Thằng ba về rồi đấy à?”

“Mẹ ơi, con có mua chút thịt......”

“Lại lãng phí tiền.”

Cổ Na cũng không ngẩng đầu, vẻ mặt nghiêm túc làm việc, bác ba như vậy, tất nhiên cô cũng không thể qua loa cho xong, huống hồ người ngoài hành tinh bọn họ làm việc luôn cẩn thận, tỉ mỉ như vậy.

Trong lúc Cổ Thành Lễ và bà cụ Cổ trò chuyện, đầu khúc gỗ trong tay Cổ Na đã lộ ra hình dáng ban đầu của tượng Quan Âm.

Mắt Cổ Thành Lễ sáng rực, ngồi ở một bên tiếp tục xem, bà cụ Cổ vừa nhìn thì biết chắc chắn Cổ Na có thể làm được, cười tủm tỉm đi vào bếp nấu cơm.

Bởi vì có thịt lợn rừng và thỏ rừng, bà cụ Cổ nhìn mấy thứ đồ mà thằng ba mang về, cuối cùng quyết định làm cá, lại làm thêm một ít thịt lợn rừng còn dư hôm qua, mấy thứ khác đều xát muối lên làm thịt muối, đến mùa thu hoạch làm việc sẽ rất mệt, khi đó ăn thịt là đúng nhất.

Năm nay là năm nhà họ Cổ được ăn thịt nhiều nhất.

Lúc mọi người trở về ăn cơm, Cổ Na đã khắc xong tượng Quan Âm cho Cổ Thành Lễ, đang thương lượng với bác ba xem gỗ còn dư lại nên khắc thành cái gì nữa.

Cuối cùng gỗ còn dư lại được đem đi khắc thành các loại Quan Âm, trong đó khắc hai bức Quan Âm Tống Tử.

Buổi chiều, Cổ Hành Lôi cố ý không ra ngoài, ở nhà xem Cổ Na khắc, mãi cho đến lúc Cổ Na làm xong, Cổ Hành Lôi mới nói: “Tiểu Na, em thật giỏi.”

Thật ra vì không để người khác nghi ngờ Cổ Na đã làm rất chậm, cô làm chậm nhất có thể, vậy mà còn được khen, Cổ Na cảm thấy mặt mình có chút đỏ: “Anh ba, sau này anh cũng sẽ giỏi như vậy thôi.”

Cổ Hành Lôi nghĩ đến đầu khúc gỗ mình gọt được, mặt còn đỏ hơn Cổ Na, sao anh ta có thể bằng Cổ Na được chứ.

Sau khi ăn cơm tối, Cổ Thành Lễ không ở lại mà về thị trấn luôn, bà cụ Cổ dặn đi dặn lại chú ý an toàn.

Cổ Hành Phong lề mà lề mề đến cạnh Cổ Na, nhỏ giọng hỏi: “Nghe nói hôm nay bà đi tìm bà mối à?”

Cổ Na cũng nhỏ giọng trả lời: “Hình như là vậy đấy, có điều hôm nay bà ngoại không đi thêm lần nào nữa, bà mối kia cũng không có đến, có lẽ còn chưa được.”

Vẻ mặt Cổ Hành Phong thất vọng trở về phòng.

Ngày hôm sau, người nhà họ Cổ vừa ăn sáng xong, không bao lâu, bà mối kia đã đến, Chương Xuân Hoa cố ý ở nhà nghe bà mối trả lời.

Cổ Na mặt không đổi sắc đứng tựa trên cửa ra vào nghe lén.

“Chị Cổ à, ý của nhà đội trưởng Lưu là muốn giữ đứa nhỏ đó ở lại nhà thêm một thời gian, dù sao chuyện của nhà họ Liêu mới qua có mấy ngày, không tiện để nói mấy chuyện này.” Giọng nói của bà mối the thé, Cổ Na nghe thấy có chút chói tai.

Bà cụ Cổ và Chương Xuân Hoa liếc nhau, Chương Xuân Hoa hỏi: “Bây giờ không nói vậy sau này nói được không? Có gì nói rõ một lần luôn đi?”

Con trai nhà mình còn đang ngây ngốc đợi kìa.

“Đã nói suy nghĩ một chút mà.” Bà mối mắt nhìn hai người, lại hạ giọng: “Nói thật với hai người, mấy ngày nay, số người trong thôn đến nhà đội trưởng hỏi ý thật sự không ít đâu.”

Nói xong, bà mối vươn tay ra.

Bà cụ Cổ thở dài, Chương Xuân Hoa cũng hiểu được không có hy vọng.

“Nói cho cùng nhà họ Lưu muốn tìm cho đứa trẻ đó gia đình khá một chút.” Bà mối đi rồi, Chương Xuân Hoa không nhịn được nói.

“Chuyện này âu cũng là lẽ thường tình.” Bà cụ Cổ điềm nhiên nói: “Dù sao nhà đội trưởng cũng khá giả.”

Chương Xuân Hoa không nói nữa, Cổ Na ngồi ở trong sân ngẩn người.

Vậy là chuyện của anh cả hỏng rồi?

Buổi chiều Lưu Phân đến tìm Cổ Na đi cắt cỏ cho heo, Cổ Na nhớ tới lời bà mối nói hồi sáng, vội vàng đi theo.

Lúc cắt cỏ cho heo xong, hai cô gái ngồi dưới gốc cây đại thụ hóng gió, nói chuyện với nhau.

“Chị Lưu này, chị cảm thấy anh cả của em thế nào?”

Cổ Na hỏi thẳng.

Lưu Phân đỏ mặt, sau khi xoay mặt nhìn về phía thôn cách đó không xa, qua loa trả lời: “Rất tốt.”

Cổ Na cảm thấy có hi vọng, nhưng vừa nghĩ đến đại đội trưởng của bọn họ thì thấy cũng vô dụng, Cổ Na không nghĩ nữa, không nói chuyện này nữa mà hỏi hai quyển sách Lưu Phân lấy đi, hỏi cô ấy học tới đâu rồi, có chỗ nào không hiểu không.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch