Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập Niên 70: Người Ngoài Hành Tinh Làm Giàu

Chương 52: Đau lòng

Chương 52: Đau lòng

Về đến nhà, Cổ Na gặp Cổ Hành Phong đi ra từ trong bếp, sắc mặt không tốt lắm.

“Anh cả.” Cổ Na từ từ đi qua, Cổ Hành Phong miễn cưỡng cười với cô, Chương Xuân Hoa vừa mới kêu anh ta quên chuyện đó đi, bây giờ anh ta đang đau lòng lắm.

Cổ Na bụm miệng, nhỏ giọng nói: “Em vừa mới hỏi chị Lưu Phân cảm thấy anh thế nào, chị ấy nói rất tốt.”

Cổ Hành Phong sửng sốt, ngay lập tức cả khuôn mặt cũng sáng lên, Lưu Phân..... Cảm thấy anh ta rất tốt?

Mà trong tối hôm đó, Cổ Thành Lễ lại trở về, còn mang về một tin vui rất lớn.



“Thật sao?”

Nghe Cổ Thành Lễ nói vậy, ông cụ Cổ luôn ít nói làm rơi cả chiếc tẩu thuốc trong tay xuống đất, Cổ Na vội vàng nhặt lên giúp.

Ngoài ông cụ Cổ và Cổ Na, những người khác đều mặt đầy hân hoan.

“Đương nhiên là thật, con biết chuyện khẩn cấp nên hôm nay mới cố ý chạy về!”

Cổ Thành Lễ cũng rất kích động.

Bởi vì nhà máy giấy ở thị trấn hiện đang tuyển người học việc, mặc dù thời gian đầu tuy không có lương chính thức, nhưng sẽ được một khoản trợ cấp, còn bao ăn bao ở. Nếu học tốt thì hai tháng sau có thể được giữ lại làm việc! Đến lúc đó sẽ có tiền lương, có tương lai hơn bán lưng cho đất bán mặt cho trời nhiều.

“Hành Phong, Hành Vũ và Hành Lôi nhà chúng ta đều đã học cấp hai, chuyện trình độ văn hóa sẽ không thành vấn đề, tốt hơn người khác rất nhiều, sẽ dễ dàng qua ải thứ nhất.” Nhà máy cũng hiếm khi nhận người học việc, lần này đúng là vô cùng may mắn.

Cổ Thành Lễ lại nói.

Trên khuôn mặt Cổ Thành Trung và Cổ Thành Nhân đều vô cùng vui mừng. Chương Xuân Hoa và Lý Đại Yến thì càng khỏi phải nói.

Bà cụ Cổ vui sướng đến tay cũng run lên, nhưng ngay khi tất cả mọi người đang bàn xem tối nay để mấy anh em họ đi theo Cổ Thành Lễ trở về thị trấn, hay là ngày mai đi sớm, Cổ Hành Lôi đột nhiên nói:

“Ông bà nội, cháu không đi đâu. Anh cả và anh hai đi đi, cháu muốn học điêu khắc với Tiểu Na.”

Anh ta có trình độ văn hóa kém nhất trong mấy anh em, cho dù đi cũng không qua được, hơn nữa anh ta thật sự thích điêu khắc.

Nhất thời, gian nhà chính hoàn toàn yên tĩnh.

Lý Đại Yến vung tay vỗ sau lưng Cổ Hành Lôi: “Con nói gì thế! Đây chính là chuyện tốt, con lại không đi!”

Cổ Hành Lôi cúi đầu: “Con quên hết những thứ đã học rồi, đi cũng không được chọn. Hơn nữa con đi rồi, nhà chỉ còn bác cả và cha gánh vác, con không muốn đi.”

Lý Đại Yến vô cùng sốt ruột, nhưng bà ấy lại nhớ cho dù buổi tối trở về phòng rồi, con trai vẫn còn khắc gỗ, thì đã biết con trai thích điêu khắc đến thế nào.

Bà cụ Cổ cau mày, lại khuyên thêm mấy lần nữa, nhưng Cổ Hành Lôi vẫn không đi.

Cổ Thành Lễ thấy vậy thì đứng ra hòa giải: “Hành Lôi, hay là cháu đi theo chú thử một chút xem, được chọn thì tốt, có thể kiếm tiền lại không chậm trễ việc học, nếu như không được chọn thì chúng ta tìm đường khác.”

Đây đúng là đẹp cả đôi đường, cuối cùng ba anh em Cổ Hành Phong đi theo Cổ Thành Lễ trở về thị trấn ngay trong đêm.

Cổ Na đứng ở cổng nhìn bóng lưng họ rời đi, trong lòng trống rỗng. Nếu như ba người họ được chọn thì là chuyện tốt, nhưng trong nhà sẽ không còn náo nhiệt nữa.

Cổ Thành Lễ biết được tin nhà máy giấy tuyển người học việc từ một người bạn, nên khi dẫn mấy người Cổ Hành Phong đến đăng ký, người trong thôn mới nhận được tin. Lúc này, mọi người đều tìm đại đội trưởng để xin nghỉ.

Mà tối hôm đó, ba anh em Cổ Hành Phong đã trở lại.

Ngoài Cổ Hành Lôi, hai người kia đều được chọn.

“Con thật sự không hề cố ý trượt, là bị loại thật mà.”

Nhìn sắc mặt khó coi của Lý Đại Yến, Cổ Hành Lôi giơ tay lên bảo đảm.

Ông cụ Cổ thở dài, vẫy tay với Cổ Hành Lôi, anh ta tiến lên phía trước: “Nếu như cháu thật tâm muốn học điêu khắc cùng em họ, vậy thì bái sư đi, học cho thật tốt, nói không chừng thật sự có thể học được chút gì đấy.”

Cháu trai cả và cháu trai thứ hai không có tài điêu khắc, nhưng nhìn cháu trai thứ ba thì có thể gật đầu.

Cổ Na vừa nghe muốn bái cô làm thầy thì vội vàng xua tay: “Ông ngoại ơi, không cần bái sư đâu. Cháu vẫn rảnh rỗi không có việc gì, anh ba học với cháu cũng coi như có người nói chuyện, hơn nữa cháu cũng học hỏi được rất nhiều từ anh ấy, không cần bái sư đâu ạ.”

Cô thấy chuyện bái sư gì đó cứ là lạ.

Cuối cùng ông cụ Cổ kiên trì để Cổ Hành Lôi rót cho cô một ly trà, cúi người vái chào.

Cổ Na đỏ bừng cả mặt, Cổ Hành Lôi cũng không khác là bao, nhưng anh ta là kích động.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch