Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập Niên 70: Người Ngoài Hành Tinh Làm Giàu

Chương 54: Vải

Chương 54: Vải

An Hi Hạo lập tức nhét đồ vào trong gùi của Cổ Na: “Mẹ anh quen biết với nhà bán kẹo, cho nên rẻ vậy thôi, sau này em muốn ăn kẹo thì cứ đến tìm anh.”

Cổ Na vô cùng vui vẻ, rút ra năm hào đưa cho An Hi Hạo, lúc anh nhận lấy vừa hay chạm phải lòng bàn tay của cô. Cổ Na lại không có cảm giác gì, nhưng khóe miệng của An Hi Hạo lại cong lên.

“Đúng rồi, trước đó nghe nói em muốn mua vải?”

Tìm bóng cây hóng mát, Cổ Na vừa chờ Lưu Phân, vừa nói chuyện với An Hi Hạo.

“Vâng, em muốn mua cho ông bà ngoại một cuộn vải để may áo.” Người trẻ tuổi nhà có điều kiện đều thích đi mua quần áo, nhưng Cổ Na biết bà cụ Cổ chỉ thích tự mua vải về làm, mặc vừa thoải mái vừa đẹp.

“Vải vóc ở thị trấn rất thô cứng, hơn nữa cũng không đẹp lắm. Ngày mai anh phải đi lên huyện một chuyến, hay là anh mang về cho em nhé?”

Cổ Na ồ một tiếng, thầm đếm số phiếu vải mình đang có trong đầu. Cô không biết vải ở huyện bán như thế nào, nên sợ không đủ.

Giống như nhìn thấu suy nghĩ của cô, An Hi Hạo cười nói: “Phiếu vải đều giống nhau, hơn nữa trên huyện có vải đẹp hơn một chút, em muốn mua màu gì?”

Đã nói đến mức này rồi, Cổ Na cũng không tiện từ chối ý tốt của An Hi Hạo nữa. Cô nói muốn mua màu xanh lam và màu xanh dương, An Hi Hạo nói đã nhớ rồi. Cổ Na đưa tất cả phiếu vải của mình cho anh, An Hi Hạo cũng không từ chối.

Mà lúc này Lưu Phân đầu đầy mồ hôi cuối cùng cũng thoát khỏi đám người.

“Hôm nay họp chợ, lại đang lúc nông nhàn nên đông ngươi, kẹo cũng bán hết rồi, chỉ hi vọng trở về mấy đứa trẻ kia không khóc.” Lưu Phân nghĩ đến mấy đứa cháu thấy không có kẹo là oa oa khóc lớn thì cười khổ nói.

Cổ Na vui vẻ nhìn về phía An Hi Hạo, thật sự bán hết rồi, may mà cô mua được một chút ở chỗ An Hi Hạo.

Bà cụ Cổ muốn Cổ Na mua kẹo về vì mấy ngày nữa là sinh nhật của Lý Đại Yến. Phụ nữ chưa nhiều tuổi sẽ không tổ chức lớn, nhưng nhà mẹ đẻ sẽ đến mấy người, như vậy cả gia đình sẽ ăn một bữa cơm cùng nhau, mấy đứa trẻ có kẹo ăn cũng là chiêu đãi chu đáo.

Lúc đi mọi người đều đeo một cái gùi không, nhưng lúc về ai ai cũng đeo một đống đồ. Cũng may Cổ Na thể lực tốt, nhìn cô không hề đổ mồ hôi gì cả, La Đan Đan vô cùng hâm mộ.

“Cổ Na, cô giỏi thật đấy!”

“Thật ư?” Cổ Na cười vui vẻ chạy đến trước mặt La Đan Đan: “Giỏi thế nào?”

La Đan Đan lau mồ hôi trên mặt: “Nhảy rất giỏi!”

Cổ Na: ???

Người xung quanh đều bật cười.

Thấy Cổ Na thật sự không phải đang cố hết sức, An Hi Hạo cũng không nhìn cô quá nhiều nữa. Dẫu sao nhìn nhiều sẽ khiến người ta hoài nghi.

Mấy người trẻ tuổi vui vẻ náo nhiệt trở về thôn. Cổ Na đưa thịt cho bà cụ Cổ: “Cái này để đến sinh nhật bác gái hai sẽ nấu ăn. Còn kẹo này bởi vì hợp tác xã tiếp thị và cung ứng hết hàng, đúng lúc nhà thanh niên An gửi kẹo cho anh ấy, nên cháu mua của anh ấy một ít.”

Bà cụ Cổ đang cầm thịt mà đau lòng, nhìn thấy túi kẹo kia thì lại hít sâu một hơi: “Kẹo này không rẻ phải không?”

“Bà ơi, rẻ hơn đấy ạ, thanh niên An chỉ lấy năm hào thôi!”

Bà cụ Cổ nhìn Cổ Na ngốc nghếch thì nhíu mày, thanh niên An...

[Tác giả có lời muốn nói:

Mẹ An: Tôi không hề quen biết nhà bán đường nhé!

Thanh niên An: Màu xanh lam và màu xanh dương có gì khác nhau?]



Nhà ít đi hai người, lúc ăn cơm cũng không còn náo nhiệt như trước kia nữa. Ngày thường Cổ Hành Lôi không nói nhiều, không có chuyện gì sẽ ôm gỗ luyện tập, Cổ Na vô cùng hài lòng.

Buổi chiều, trên đường mòn trong rừng trúc, Cổ Na nhặt củi trở về, gặp được An Hi Hạo đang đeo một cái gùi.

“Thanh niên An?”

Cổ Na gánh củi, đứng bên đường ngẩn ngơ đợi thanh niên An.

An Hi Hạo cười với Cổ Na, anh chỉ gùi củi có sức nặng không nhỏ trên lưng cô: “Không phải cứ thế nói chuyện với anh chứ?”

Nghe vậy, Cổ Na nhìn mình đúng là không lịch sự lắm, vì vậy cô để củi sang bên cạnh, vỗ vỗ vụn củi trên người: “Anh An muốn đi nhặt củi à?”

“Không, anh đang chuẩn bị đi tìm em, kết quả chưa tới nơi đã gặp em rồi.” An Hi Hạo thở dài cho chữ duyên phận, Cổ Na cũng cảm thấy rất có duyên.

“Anh An tìm em có chuyện gì vậy?”

Cổ Na vuốt khuôn mặt, nghi ngờ hỏi.

An Hi Hạo đặt gùi xuống trước mặt Cổ Na, dịu dàng nói: “Em quên à? Hôm qua anh đã nói phải lên huyện, đây là vải anh mang về cho em.”

Cổ Na vỗ đầu một cái: “Xin lỗi anh, xin lỗi anh, em nhất thời không nhớ ra, cảm ơn anh An!”

An Hi Hạo bảo Cổ Na xem vải một chút, cô lại tùy ý lật xem, sau đó gật đầu nói: “Thật sự đẹp hơn thị trấn, ấy, sao còn có màu khác vậy?”

Cổ Na nhìn ít vải màu đỏ nhạt thì hơi không hiểu.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch