Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập Niên 70: Người Ngoài Hành Tinh Làm Giàu

Chương 55: Nhận ra tâm tư

Chương 55: Nhận ra tâm tư

An Hi Hạo mặt không đổi sắc đáp: “Em đưa cho anh hơi nhiều phiếu vải, vừa vặn ở đó còn dư lại ít vải, nên anh đã tự ý mua hết.”

Gần đây, cô bé này càng ngày càng trắng hơn, mặc quần áo màu đỏ nhạt chắc chắn sẽ rất đẹp.

“Thật ạ?” Cổ Na sờ tấm vải kia, cảm thấy vô cùng đẹp mắt: “Rất đẹp, anh An đừng nói mình tự ý nữa, em phải cảm ơn anh mới đúng.”

“Em thích là tốt rồi.”

An Hi Hạo nhìn cô gái đang vô cùng vui vẻ, tâm trạng cũng trở nên tốt hơn.

Bởi vì đi qua rừng trúc chính là nhà của An Hi Hạo, nên anh để Cổ Na đeo gùi của mình, còn anh thì gánh củi của cô. Cổ Na vốn không muốn, kết quả sau khi nghe An Hi Hạo đau thương vừa sờ cánh tay mình vừa nói: “Quả nhiên anh không được tích sự gì, ngay cả bó củi cũng không thể gánh nổi.”

Cổ Na cảm thấy cho dù ở hành tinh hay trên trái đất, lòng tự ái của đàn ông đều không chịu nổi đả kích, vì vậy cô không cố chấp nữa, đổi gùi với anh.

Trên đường không gặp ai, cả hai một trước một sau vào sân.

“Bà ngoại! Bác gái hai! Thanh niên An tới!”

Cổ Na cao giọng gọi về phía phòng bếp, bà cụ Cổ đi ra: “Thanh niên An tới đấy à? Chao ôi, sao còn gánh củi thế này!”

Bà cụ Cổ nhanh mắt phát hiện cái gùi trên lưng thanh niên An là do ông cụ nhà mình đan.

“Lúc tới cháu vừa hay gặp Cổ Na, nên thuận đường tới đây.”

Thanh niên An nhìn thoáng qua phòng bếp, phát hiện củi trên mặt đất chỉ còn mấy thanh trúc khô thì cười nói: “Để cháu đổ vào phòng bếp cho bà nhé.”

Nói xong, anh đi thẳng vào phòng bếp.

Bà ngoại Cổ kéo Cổ Na qua, hỏi: “Chuyện gì vậy?”

Cổ Na cười híp mắt lấy ra hai tấm vải từ trong cái gùi mà bà cụ Cổ liếc mắt là có thể nhận ra không phải của nhà mình, nói: “Đây là vải cháu nhờ thanh niên An mang về, bà và ông ngoại mỗi người một tấm.”

Bà cụ Cổ nhìn vải trong tay Cổ Na, vừa đau lòng vừa chua xót: “Cháu, con bé này thật là!”

Mấy năm nay, dù đón Tết hai vợ chồng cụ cũng không làm quần áo mới, một là tiếc tiền, hai là mấy đứa cháu trai trong nhà đều không làm, hai cụ lại may quần áo mới thì không hay lắm. Không ngờ sau khi có phiếu, người đầu tiên Cổ Na nghĩ tới lại chính là hai người già họ.

Bà cụ Cổ hơi hoảng hốt nhớ tới nhiều năm về trước, con gái út cũng rất thích làm quần áo cho hai vợ chồng cụ.

“Thanh niên An, uống hớp trà lạnh đi.”

Bà cụ Cổ lấy lại tinh thần, thấy thanh niên tri thức tuấn tú đứng ở cửa phòng bếp. Bây giờ, cháu gái ngoại nhà mình đang bưng một chén trà lạnh tới trước mặt anh chàng, khuôn mặt còn mang nụ cười ngọt ngào.

“Tiểu Na, cháu đi đun ít nước nóng đi, bác gái hai của cháu mới vừa đi ra ngoài, lúc trở về những người khác chắc cũng trở lại, đúng lúc có thể rửa qua mặt.”

Bà cụ Cổ tỉnh bơ đuổi Cổ Na đi, sau đó cười híp mắt nhìn An Hi Hạo: “Thanh niên An, phiền cháu quá, ngày khác bà nhất định sẽ mời cháu ăn cơm.”

An Hi Hạo bưng chén trà lạnh, cười nói với bà cụ Cổ: “Bà cụ Cổ nói gì vậy, cháu cũng chỉ thuận tiện mà thôi.”

Nói xong, anh nhìn sắc trời, cảm thấy không còn sớm nữa, nên chào từ biệt.

Bà cụ Cổ thấy trong gùi của An Hi Hạo còn có một tấm vải màu đỏ nhạt, đang do dự, Cổ Na đi ra vội vàng cầm lấy. Bà cụ Cổ thấy lòng nặng trĩu, nghĩ tới những cô gái sau khi kết hôn với nam thanh niên tri thức trong thôn thì mệt sống mệt chết.

Nhưng cậu thanh niên tri thức kia vì chẳng phải làm việc nặng, sau khi kết hôn với cô gái trong thôn thì càng về sau càng lười biếng, dường như là dựa hết vào vợ và nhà vợ.

Kết quả đến khi bà cụ tỉnh táo lại, thanh niên An đã không còn ở đây nữa, Cổ Na thì đang vui vẻ ngâm nga tiểu khúc trong phòng bếp.

Bà cụ Cổ ôm chặt tấm vải trong tay, vào phòng bếp, trong đó đã không còn tấm vải màu đỏ nhạt kia nữa: “Tấm vải cháu vừa cầm đâu rồi?”

Cổ Na hơi sửng sốt, sau đó cười khẽ: “Bà ngoại, không ngờ bà lại thích màu đó ạ?”

Bà cụ Cổ trợn mắt nhìn cô cháu gái ngốc nghếch của mình: “Bà đã là bà cụ rồi, sao còn thích mặc mấy màu cho thanh niên các cháu!”

Mặc vậy ra ngoài e là sẽ bị mấy bà cụ trong thôn cười chết.

“Thanh niên mặc gì vậy ạ?”

Đúng lúc Lý Đại Yến đưa trước trà trở lại.

Cổ Na vừa thấy Lý Đại Yến thì chạy thẳng ra khỏi phòng bếp, lúc bà cụ Cổ đang muốn gọi cô, lại thấy cô quay về, trong tay còn ôm tấm vải màu đỏ nhạt kia.

Cổ Na cười híp mắt nhét tấm vải trong tay vào lòng Lý Đại Yến: “Bác gái hai, đây là quà mừng sinh nhật bác.”

Lý Đại Yến bị dọa giật mình, bà ấy nhìn về phía bà cụ, phát hiện trong ngực bà cụ cũng có một tấm vải, lại nhìn tấm vải có màu sắc dành cho cô gái trẻ trong tay mình, đỏ mặt nói: “Tiểu Na, cháu định...”






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch