Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập Niên 70: Người Ngoài Hành Tinh Làm Giàu

Chương 56: Trộm chén

Chương 56: Trộm chén

“Bác không thể không nhận đâu đấy.” Cổ Na hơi nhíu khuôn mặt nhỏ nhắn, hơi khó chịu nói.

Lý Đại Yến lắp ba lắp bắp hồi lâu, hết nhìn Cổ Na, lại nhìn sang bà cụ Cổ.

“Nhận đi, dẫu sao cũng là tấm lòng của con bé.”

Sau khi thấy tấm vải đã đưa cho vợ của con trai thứ hai, lòng bà cụ Cổ thoải mái hơn hẳn. May mà không phải giống như mình nghĩ.

Lý Đại Yến đỏ mặt nhận lấy, Cổ Na vui vẻ đi vào nhà, Lý Đại Yến vội vàng đi tới bên cạnh bà cụ Cổ.

“Mẹ ơi, vải này...”

“Không phải bảo con nhận sao?”

“Không phải, mẹ, vải này còn mặc không hợp, con đã tuổi này rồi.” Lý Đại Yến nhăn nhó xoa tay. Từ sau khi sinh Cổ Hành Lôi, bà ấy đã không còn mặc quần áo sáng màu nữa.

Bà cụ Cổ vốn đang rất vui nhất thời lại thấy lòng lạnh đi.

Lý Đại Yến không thấy sắc mặt bà cụ đang trở nên rất khó coi, bà ấy nói: “Hay là để con làm cho Tiểu Na mặc nhé, con bé còn trẻ, lại trắng nõn, mặc quần áo màu này nhất định sẽ rất đẹp.”

Nói xong, bà ấy vui vẻ ôm vải trở về phòng.

Để lại bà cụ Cổ đứng đó sắc mặt càng khó coi hơn. Bà cụ thở dài, gọi Cổ Na đang đứng trong sân tới bên cạnh.

“Nói bà nghe, tấm vải cháu cho bác gái hai kia cũng là cháu nhờ thanh niên An mang về sao?”

Cổ Na lắc đầu: “Không ạ, là thanh niên An nói cháu đưa nhiều phiếu vải, đúng lúc còn chút vải đó nên thuận tay mang về cho cháu. Cháu thấy tấm vải này mới nhớ sắp đến sinh nhật bác gái hai rồi, đúng lúc có thể tặng bác ấy làm quần áo.”

Bà cụ Cổ nhìn Cổ Na vẫn chưa hề cảm thấy có chỗ nào không đúng thì càng đau đầu hơn.

Cổ Na thấy bà ngoại Cổ vẫn cứ hỏi về tấm vải kia, cô nghĩ chắc chắn bà cụ thích màu sắc đó, cho nên trấn an: “Bà ngoại, bà đừng gấp, lần sau có nhiều phiếu vải, cháu sẽ mua thêm cho bà một tấm giống của bác gái hai.”

Khuôn mặt bà cụ Cổ nhăn lại thành hình hoa cúc.

Tạo nghiệt mà, đứa trẻ này sao vậy trời!

Cổ Na nhìn khuôn mặt nhăn lại thành một nhúm của bà cụ, cảm thấy mình quá chu đáo rồi, xem bà cụ vui đến mức cười híp mắt lại kìa.

Sau khi bình tĩnh lại, bà cụ Cổ ôm vải trở về phòng khóa lại, lúc đi ra vừa vặn thấy ông cụ Cổ đi dạo trở về đang uống trà lạnh.

Bà cụ híp mắt nhìn cái chén trên tay ông cụ, đây đâu phải cái chén thanh niên An vừa dùng uống trà lạnh à.

Người nhà nông thích để một cái chén bên cạnh ấm trà lạnh, lúc muốn uống thì đổ luôn vào là được, uống xong lại trả về chỗ cũ.

Mấy ngày trước Vương Quân bị trẹo chân nên xin nghỉ không đi làm. Lúc này, anh ta đang giặt quần áo trong sân nhà thanh niên trí thức, nghe tiếng mở cổng, anh ta ngẩng đầu lên.

Anh ta thấy An Hi Hạo đeo một cái gùi không, khuôn mặt tươi cười, tay còn bưng... một chén trà lạnh?

“Giặt quần áo à?”

Thanh niên An tâm trạng cực tốt cười híp mắt chào hỏi Vương Quân.

“Ừ.”

Vương Quân lạnh nhạt đáp.

An Hi Hạo lại cười híp mắt nhìn thoáng qua chậu quần áo đã giặt một lần nhưng nước vẫn còn đục ngầu trước mặt Vương Quân: “Giặt sạch thật.”

Vương Quân nhìn An Hi Hạo đã trở về phòng, lại cúi đầu nhìn chậu nước bẩn mình vừa giặt quần áo, nhất thời tức đến mức mặt tím đỏ.

Đây là đang châm chọc anh ta lôi thôi sao?!

Vương Quân lại hít sâu một hơi, quyết định không so đo với người kia nữa. Anh ta vừa hung hăng giặt quần áo, vừa nói thầm, còn tưởng điều kiện gia đình của thanh niên An tốt như vậy, là một người biết giữ mình, ấy thế mà hôm nay lại thấy anh trộm một chén trà lạnh về.

Chậc chậc, đúng là không thể nhìn mặt mà bắt hình dong. Chuyện này phải tiết lộ với thanh niên La, nhìn người không thể nhìn bề ngoài.

An Hi Hạo trở về phòng, anh lấy tay chọc vào chén trà lạnh kia. Lúc ở trước mặt cô gái kia, anh chỉ uống một ngụm nước trà bên trong, lúc này trong đầu nghĩ về cô gái kia, anh lại uống một ngụm.

Haizz, vẫn thiếu.

Thiếu một cô gái.

Ngày hôm sau, Cổ Na đi làm, đầu đội nón lá, cái nón kia rất lớn, cũng sắp che kín được nửa gương mặt cô. Nhìn sang La Đan Đan đang làm việc bị phơi nắng đến mặt đỏ bừng bên cạnh, Cổ Na không nói hai lời đã đưa nón lá tới.

“Mau, đội lên đi.”

La Đan Đan nóng đến họng bốc khói, mồ hôi chảy ròng ròng, thấy Cổ Na đưa nón lá tới thì vội vàng lắc đầu: “Cô đội đi, hôm nay trời nắng quá.”

Người trong thôn đều đội nón lá, mấy thanh niên tri thức mới tới như cô ta và An Hi Hạo không có. Lý Huy và Trần Sơn cũng chỉ có một cái, lúc lên thị trấn lại không thấy bán, giờ chỉ có thể cố chịu đựng.

“Tôi không thấy nóng, cô mới phải lo ấy, nếu không đội lên, cô sẽ bị nướng chín đó.”

La Đan Đan không hề cảm thấy lời này của Cổ Na khoa trương chút nào, bởi vì cô ta thật sự cảm thấy mình sắp bị nướng chín rồi.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch