Cô ta nhìn Cổ Na, ngoài gương mặt hơi đỏ ửng, trên mặt lại không có chút mồ hôi nào!
La Đan Đan thấy thế thì vô cùng hâm mộ, cuối cùng cũng không cố chấp nữa, nhận lấy.
Sự thật chứng minh, cho dù đội nón lá, La Đan Đan vẫn bị nướng chín... không, là nướng đến hôn mê.
…
Cổ Na đứng gần đó nhất, trực tiếp vứt cuốc chạy đến đặt La Đan Đan lên lưng. Vừa hướng về phía các thím đứng nhìn bên cạnh bảo người đến trạm xá của thôn, vừa bước nhanh lên bờ ruộng.
Lý Đại Yến đứng thẳng lưng hít thở một hơi thì đã nhìn thấy một bóng người quen thuộc, trên lưng còn đang cõng theo người đi về phía đường lớn: “Tiểu Na! Sao vậy?”
“Thanh niên La bị cảm nắng rồi!”
Giọng nói Cổ Na truyền đến từ phía xa.
Lý Đại Yến vỗ đùi, xoay người chạy lại chỗ Cổ Hành Lôi gắng giọng hét lên: “Hành Lôi! Nhanh đến giúp Tiểu Na cõng người đi!”
Cổ Hành Lôi vốn không cần đợi đến Lý Đại Yến nói, anh ta đã sớm chạy về phía Cổ Na.
Đợi đến khi anh ta đuổi kịp Cổ Na thì cũng đã đến nhà thanh niên tri thức.
“Em cũng nhanh quá rồi đó.” Cổ Hành Lôi lau vệt mồ hôi: “Đặt lên lưng anh.”
“Phía trước là tới rồi, không cần phiền phức vậy đâu. Đi thôi.”
Hơi thở của Cổ Na không chút hổn hển, trên lưng cõng người nhưng rất nhanh đã đến trạm xá của thôn.
Trạm xá của thôn đã có một cô gái nằm đó nhưng Cổ Na cũng không thèm nhìn kỹ. Trước tiên là đặt La Đan Đan xuống bên cạnh giường trúc.
Sau khi y sĩ thôn đi vào nhìn thấy vậy thì chỉ vào bình trà lạnh trên bàn: “Rót một chén trà cho cô ấy uống trước đi.”
Cổ Hành Lôi bưng một chén đến, Cổ Na đang tính hỏi người đang ngất thì làm sao uống được nhưng chỉ thấy y sĩ trực tiếp bấm một cái vào nhân trung của La Đan Đan thì cô ta đã tỉnh lại.
La Đan Đan cảm thấy đau rát trên đầu môi, toàn thân không có lực và có chút khó thở.
Cổ Na đỡ lấy, đưa chén trà lạnh đến bên miệng đối phương. Vành mắt La Đan Đan ửng đỏ, sau khi uống trà lạnh thì nhìn Cổ Na nói: “Cảm ơn cô.”
Tuy cô ta ngất đi nhưng trên đường đi vẫn còn chút tỉnh táo chỉ là miệng không thể nói, cơ thể cũng không cách nào cử động được, đầu óc mê man.
“Nói cái gì thế, cô nghỉ ngơi đi. Tôi đi làm việc, tôi sẽ xin người ghi công chỗ đó cho cô nghỉ phép.”
La Đan Đan gật đầu, nghiêng đầu thì nhìn thấy Cổ Hành Lôi đang đứng phía sau Cổ Na, cô ta cười với anh ta.
Cô ta không ngốc đến nỗi không biết là Cổ Hành Lôi ở đây để giúp đỡ.
Vành tai Cổ Hành Lôi đỏ lên: “Anh… xong việc rồi thì anh đi đây!”
Nói xong thì vội đi ra, Cổ Na đuổi theo sau.
Một cô gái khác nằm trên giường trúc, vẻ mặt không đổi nhìn theo bóng lưng của hai anh em Cổ Na.
An Hi Hạo và Vương Quân cùng lúc bước vào trạm xá thôn.
Vương Quân vừa thấy An Hi Hạo đã trừng mắt, nhân lúc đối phương còn đứng ở cửa ra vào thì nhíu mày chạy đến bên cạnh La Đan Đan quan tâm hỏi han.
La Đan Đan lúng túng nghiêng mặt qua: “Thanh niên Vương, tôi không sao đâu.”
“Đến ngất luôn rồi còn nói là không sao!” Vương Quân vô cùng lo lắng.
Y sĩ thôn không kiềm được, thầm nghĩ người thành phố này đúng là yếu ớt: “Chỉ là cảm nắng, nghỉ ngơi một lát là khỏe thôi.”
An Hi Hạo không nhìn thấy người mà anh nghĩ đến ở trạm xá thôn thì lập tức rời khỏi. Vì anh đứng ở cửa của trạm xá thôn, hơn nữa tiếng động do Vương Quân gây ra lại lớn thế, trong lúc nhất thời không ai nhận ra anh đã đi khỏi.
Một lúc sau, Vương Quân mới nhận ra An Hi Hạo không còn ở đây nữa. Trong lòng lập tức đắc ý, cảm giác bản thân đã đè bẹp người kia.
Vào lúc Cổ Na làm xong việc của mình, đang chuẩn bị đến trạm xá thôn để xem tình hình của La Đan Đan, kết quả lại gặp An Hi Hạo.
An Hi Hạo nhìn khuôn mặt khỏe mạnh của cô gái nhỏ, trong lòng đã an tâm hơn: “Em định đi đâu vậy?”
Cổ Na đối với thanh niên trí thức đã giúp mình không ít việc này rất có thiện cảm: “Em đến trạm xá thăm thanh niên La.”
An Hi Hạo mỉm cười: “Cô ấy đã được thanh niên Vương đưa về nhà thanh niên trí thức rồi. Bây giờ nắng to như vậy, em nên về nhà sớm đi.”
Cổ Na nghe được ở trạm xá không có ai cũng không còn ý định đến nữa. Vừa hay đường về nhà thanh niên trí thức cùng một hướng với nhà họ Cổ nên hai người cùng nhau đi trên một đường.
Trên đường đi, cả hai đều không cảm thấy ngại ngùng. Một là vì Cổ Na không có những suy nghĩ giữa nam với nữ kia, thứ hai là An Hi Hạo rất biết tìm chủ đề nói chuyện, cả hai trò chuyện với nhau rất vui vẻ.
Mãi đến khi Cổ Na bước vào cửa sân, cô vẫn không nhận ra điều khác lạ trên suốt đường đi.