Đi trên đường, khi nào gặp nhiều người, An Hi Hạo sẽ cách xa cô một chút còn những lúc ít người thì anh sẽ tiến lại gần hơn.
Đạo lý miệng lưỡi người đời đáng sợ, An Hi Hạo hiểu rất rõ điều này.
Lúc ăn cơm trưa, Cổ Na nhận ra bầu không khí trên bàn cơm có chút bất thường.
Bất thường bắt nguồn từ chỗ bà cụ Cổ và Lý Đại Yến vẫn luôn cúi thấp đầu.
Cổ Thành Nhân liếc nhìn mẹ mình lại liếc sang vợ, cuối cùng vẫn chỉ có thể đem sự nghi hoặc nuốt vào bụng.
Đến giờ đi làm, bà cụ Cổ gọi Cổ Hành Lôi lại, bà cụ nhìn Lý Đại Yến rồi nói: “Con đi xin phép cho Hành Lôi nghỉ đi. Giờ vẫn chưa phải là mùa thu hoạch, ít đi nó thì công việc cũng không ảnh hưởng nhiều.”
Lý Đại Yến gật đầu liên tục.
Cổ Na không hiểu gì cùng đi với hai bác gái.
Trên đường, Chương Xuân Hoa cũng không hiểu chuyện gì, thấp giọng hỏi: “Sao vậy, sao mẹ lại khó chịu như vậy?”
Cổ Na bước nhanh hơn đến phía sau hai người.
Vẻ mặt Lý Đại Yến đau khổ: “Chị cả, lúc đó em chỉ muốn Hành Lôi đến giúp Cổ Na. Đâu có nghĩ đến việc Hành Lôi chưa lập gia đình, thanh niên tri thức La chưa gả đi đâu!”
Cổ Na kinh ngạc, cô không ngờ bà cụ Cổ không vui vì chuyện này.
“Có phải là mẹ nghĩ nhiều quá rồi không?”
Chương Xuân Hoa có chút ngượng ngùng nói. Dù sao cũng có rất ít con gái thanh niên trí thức coi trọng những người chân lấm tay bùn trong thôn. Nhưng ngược lại có không ít các nam thanh niên trí thức nhìn trúng con gái trong thôn.
Vẻ mặt Lý Đại Yến càng thêm khổ sở.
Lúc đó, Cổ Hành Lôi đang ngồi đối mặt với bà cụ Cổ.
Cổ Hành Lôi bị bà cụ Cổ nhìn đến đứng ngồi không yên: “Bà nội ơi, bà có chuyện gì thì cứ nói thẳng với cháu đi ạ.”
Trong đầu Cổ Hành Lôi lập tức nghĩ đến khuôn mặt mỉm cười của La Đan Đan khi ở trạm xá thôn hôm nay. Anh ta lắp bắp đáp lại: “Rất…rất tốt.”
Bà cụ Cổ bắt đầu lo lắng: “Rất tốt là có ý gì?”
Nhớ đến những câu nói bàn tán hôm nay bà nghe được thì trong lòng lại bắt đầu khó chịu.
Thấy Cổ Hành Lôi mặt thì ửng đỏ, cả buổi vẫn chưa nói được câu nào, ông cụ Cổ ho khan một tiếng: “Cháu ra ngoài làm việc của mình đi.”
Cổ Hành Lôi đứng lên chạy ra ngoài.
“Bà nói xem bà hỏi chuyện này làm gì chứ? Người không biết còn tưởng là bà muốn cưới vợ cho thằng bé đấy.” Ông cụ Cổ nhìn vợ mình nhắc nhở.
Bà cụ Cổ im lặng, không nói gì.
Nghĩ đến cử chỉ của Cổ Hành Lôi đúng là có vài chỗ giống như ông cụ Cổ nói.
Nhưng vì sao bà cụ Lý lại nói với mình là có khả năng Hành Lôi và thanh niên La đang yêu nhau chứ?
Cổ Na làm việc rất nhanh, đến khi không còn việc gì thì đến đập lớn để trả lại cuốc.
“Có thật không vậy?”
Một người thím đi phía trước Cổ Na hỏi người phụ nữ bên cạnh mình.
Người kia tỏ vẻ chắc chắn: “Đương nhiên là thật rồi, nếu không phải thì sao lại đuổi theo đến trạm xá thôn!”
“Chậc, thật không thể ngờ được. Nhưng mà thanh niên La kia chỉ mới đến thôn đã dính líu đến con trai trong thôn, tôi thật sự không thể ngờ được.”
“Ôi chao, con gái trong thành phố thật là gian xảo. Để không phải làm việc mà chuyện gì cũng dám làm được.”
Cổ Na nghe thế thì nhíu mày. Mặc dù cô không rõ có chuyện gì xảy ra với La Đan Đan, nhưng hai người này nói chuyện thật là khó nghe.
“Hai thím hãy nhìn đường đi, đừng có nói lung tung cẩn thận té ngã.”
Cổ Na bước nhanh đi lướt qua hai người, giọng điệu lạnh lùng nhắc nhở.
Cả hai đều không ngờ những câu tán gẫu của mình lại bị người khác nghe được. Hơn nữa, một trong những nhân vật chính trong đấy còn là anh họ của đối phương.
Lập tức, cả hai đều đỏ mặt. Không chú ý đến đường đi, quả thật bị ngã một cái.
Cổ Na nghe thấy tiếng kêu đau đớn từ phía sau thì nói thầm một câu “báo ứng.”
“Nhanh lên nhanh lên! Bên kia có đánh nhau! Đến xem đi!”
“Là ai đánh nhau vậy?”
“Là Cổ Hành Lôi và thanh niên trí thức Vương!”
Có không ít người đang ngồi trên đập lớn, sau khi làm việc xong thì cùng nhau hút thuốc lá sợi và chém gió với nhau.
Cổ Na nghe thấy tên Cổ Hành Lôi thì vội vã chạy theo.
Cổ Hành Lôi cũng rất uất ức, sau khi anh ta ra khỏi nhà thì cảm thấy vẫn còn có thể ra ruộng làm ít việc. Nhưng làm việc chưa được bao lâu thì đã bị Vương Quân nhào đến đè xuống từ phía sau. Sau đó thì bị đánh tới tấp, vất vả lắm mới có cơ hội đánh trả nhưng lại bị người ta kéo ra.
Ánh mắt Cổ Na đầy tức giận, nhìn mặt mũi bầm dập của Cổ Hành Lôi, cô kéo Vương Quân đang muốn đánh người ra: “Tại sao anh lại đánh anh họ tôi!”