Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập Niên 70: Người Ngoài Hành Tinh Làm Giàu

Chương 59: Em sẽ báo thù cho anh

Chương 59: Em sẽ báo thù cho anh

Vương Quân nhìn thấy cô gái kéo mình lại chính là Cổ Na, người bạn khá thân của La Đan Đan, anh ta thở hổn hển đáp: “Tất nhiên là tôi phải đánh cậu ta! Cậu ta dựa vào cái gì mà tơ tưởng đến La…”

Vừa nói một chữ La, Vương Quân đã nhìn thấy gương mặt trắng bệch với ánh mắt rưng rưng nước mắt của La Đan Đan.

Cổ Thành Trung chạy đến kêu Cổ Thành Nhân đưa Cổ Hành Lôi đến trạm xá thôn lại bảo Chương Xuân Hoa kéo Cổ Na lại. Sắc mặt lạnh lùng nhìn về phía Vương Quân: “Cậu đánh người thì phải có một lời giải thích. Đi với tôi đến gặp đội trưởng.”

Vương Quân nhìn La Đan Đan rời đi với vẻ mặt vô hồn, đang muốn đuổi theo thì bị Cổ Na nhanh mắt túm lấy: “Đi mau!”

Chương Xuân Hoa kéo tay Cổ Na: “Ôi, cháu cũng đừng có đụng vào cậu ta.”

Hành Lôi đi theo thanh niên trí thức đến trạm xá một chuyến, trong thôn đã truyền ra tin đồn như thế, nếu lại thấy Cổ Na kéo tay Vương Quân, không biết sẽ bị nói ra dạng gì đây.

Chuyện Vương Quân và Cổ Hành Lôi đánh nhau vì thanh niên trí thức La đã truyền đi khắp thôn.

“Thanh niên La kia vẫn luôn trốn trong nhà thanh niên trí thức, không ra ngoài.”

“Nếu tôi mà là cô ta, tôi cũng chẳng còn mặt mũi nào mà ra ngoài đâu.”

“Cũng không thể nói vậy được, chuyện này có thể là không liên quan đến thanh niên La.”

“Hừ! Không có liên quan thì tại sao Vương Quân lại đánh Cổ Hành Lôi thành ra như vậy chứ?”

Cổ Na tức giận dùng cành khô vẽ lung tung trên mặt đất. An Hi Hạo đứng từ xa nhìn thấy thì có ý muốn đi đến nhưng anh biết rõ, hiện tại không thể, nên sau đấy chỉ có thể buồn bã đứng đó nhìn.

Hai mắt Lý Đại Yến sưng đỏ, lúc này đang ở bên cạnh Cổ Na. Chương Xuân Hoa thì đứng bên khuyên bảo.

“Hành Lôi nhà em thật sự không có quan hệ gì với thanh niên trí thức La đâu. Cha thằng bé cũng đã hỏi nhiều lần rồi, Hành Lôi cũng không biết vì sao mình lại bị thanh niên Vương đánh.”

Lý Đại Yến vừa nói vừa lau nước mắt, Vương Quân và Cổ Hành Lôi hiện đang ở trong văn phòng của đại đội trưởng Lưu, cửa đóng rất chặt.

Cổ Na vứt cành khô, ánh mắt nhìn về phía cửa của văn phòng.

Cánh cửa mở ra.

Cổ Hành Lôi đi ra trước, Cổ Na và mọi người nhanh chóng chạy lại: “Thế nào rồi?”

Cổ Hành Lôi há to miệng còn chưa lên tiếng thì đại đội trưởng Lưu và Vương Quân đã đi ra.

Bên ngoài phòng làm việc có không ít người, đại đội trưởng Lưu hắng giọng nói: “Tất cả chỉ là hiểu lầm mà thôi! Không ai bị làm sao cả! Những người đàn ông về nhà trông chừng đừng để vợ của mình đi nói lung tung. Nếu không trông chừng được thì để cho họ nhớ lại một chút về chuyện của thanh niên trí thức Ngô năm đó!”

Vừa nghe đến thanh niên trí thức Ngô, mọi người đều im lặng.

Cổ Na lạnh lùng liếc nhìn Vương Quân, sau đó cùng mọi người trở về nhà.

Bà cụ Cổ đau lòng bôi thuốc cho Cổ Hành Lôi, thuốc này là thuốc trung y do y sĩ trong thôn làm ra. Sau khi giã nát rồi đem nước thuốc bôi lên vết thương, bôi lên rất rát.

Cổ Hành Lôi đau đến nhe răng trợn mắt.

Hốc mắt Lý Đại Yến ửng đỏ: “Không sao đâu!”

Cổ Na đứng một bên nhìn, nắm chặt tay nói: “Anh ba, anh đừng lo, thù này nhất định em sẽ giúp anh báo.”



“Cháu nói linh tinh gì thế!”

Bà cụ Cổ trừng mắt nhìn, Cổ Na đứng một cách rất nghiêm chỉnh.

Sau khi thoa thuốc cho Cổ Hành Lôi xong, Lý Đại Yến xua anh ta về phòng nghỉ ngơi, Cổ Hành Lôi nói mình không sao, nhưng Lý Đại Yến lại không nghe.

Trong lòng ông cụ Cổ cũng chẳng dễ chịu gì, cháu trai nhà mình ăn một trận đòn này thật chẳng hiểu ra sao, nhưng ý của đội trưởng thì chuyện này coi như đã xong rồi.

Ông cụ hút một điếu thuốc lá sợi, chắp tay sau lưng đi ra khỏi cửa sân.

Cổ Na tiến vào phòng bếp giúp đỡ, còn Lý Đại Yến đang nói chuyện với đội trưởng ở cửa văn phòng, bà cụ Cổ thì nghiêm mặt.

“Trí thức Ngô có thể so với trí thức La được sao? Trí thức Ngô nhà người ta đúng thực là bị oan uổng mà, đừng nói đến cô ấy có suy nghĩ đó với trí thức Trần hay không, mà dù có đi, thì đó cũng là chuyện của hai người bọn họ, cũng là chuyện của bản thân nhà thanh niên tri thức bọn họ, người trong thôn dựa vào cái gì mà nhúng tay vào?”

“Nếu như trí thức La này và Vương Quân kết làm đối tượng thật, thì cứ chấp nhận là được rồi, đừng có kéo Hành Lôi nhà chúng tôi vào, nếu không muốn kết làm đối tượng, vậy trí thức La cũng đâu có từ chối ý tốt của Vương Quân! Năm đó, trên cơ bản, trí thức Ngô và trí thức Trần không hề nói chuyện.”

Sau khi bà cụ Cổ tức giận, cũng không thèm gọi trí thức Vương nữa, mà gọi thẳng là Vương Quân!






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch