Cổ Na cũng đã từng nhiều lần nhìn thấy Vương Quân sau khi làm xong chuyện của mình, lại đi làm giúp La Đan Đan, nhưng cô vẫn luôn không thích quan tâm chuyện của người khác, lúc này cô thật sự cũng không biết rốt cuộc hai người đó có thành đối tượng của nhau hay không, đồng thời sao lại kéo thêm cả Cổ Hành Lôi vào.
Cô cũng biết rõ, Cổ Hành Lôi và La Đan Đan gần như cũng chưa từng nói chuyện với nhau.
“Hành Lôi nhà chúng tôi thật không biết đã gặp phải thứ xúi quẩy gì!” Lý Đại Yến tức đến nghiến răng.
Bà cụ Cổ không tiếp lời con dâu, mà là nhìn về phía Cổ Na: “Lần trước cháu cõng trí thức La đi tới trạm y tế thôn, anh ba của cháu đã tiếp xúc với trí thức La rồi à?”
Cổ Na lắc đầu một cách rất thẳng thắn: “Không có ạ, cháu không cho anh ba giúp đỡ, mà tiến thẳng vào trạm y tế của thôn luôn, anh ba cháu thậm chí còn không nói chuyện với La Đan Đan mà đã đi rồi.”
Bà cụ Cổ cảm thấy không đúng, bà cụ biết người ở trạm y tế thôn kia rất kín miệng, cũng không phải người nhiều chuyện.
Sau khi Cổ Na nghĩ ngợi một chút, cô lại nói tiếp: “Ở trạm y tế thôn còn có một cô gái cũng trạc tầm tuổi cháu, mặt có hơi vàng vọt, ở đây có nốt ruồi.”
Cổ Na chỉ vào dưới cằm mình.
Bà cụ Cổ lập tức hiểu ra, bà cụ đột nhiên vỗ đùi: “Là cháu gái của bà Lý, Lý Hồng đây mà, bà cũng là biết được chuyện Hành Lôi và trí thức La muốn kết làm đối tượng từ trong miệng của bà Lý đó! Nói không chừng chính là do con nhãi đó nói linh tinh.”
Lý Đại Yến cực kỳ nghi ngờ: “Chúng ta không có thù với nhà họ Lý, Hành Lôi nhà chúng ta và con nhóc Lý Hồng đó cũng không qua lại mà!”
Bà cụ Cổ hừ lạnh một tiếng: “Sao lại không có thù chứ, mọi người đừng có quên, Lý Hồng và Chu Vọng đã đính hôn rồi, lần trước Chu Vọng bị lợn rừng dọa sợ đến ăn nói lung tung, nói là do mấy đứa nhỏ nhà chúng ta chọc lợn rừng, e là con nhãi nhà họ Lý đó đã ghi thù rồi.”
“Nếu Hành Lôi thật sự có chuyện với trí thức La đó, lần đồn thổi này, kiểu gì cũng phải xử lý hôn sự, nếu như không có chuyện gì, vậy cũng khiến chúng ta gặp rắc rối, ý đồ của Vương Quân kia, người từng trải đều hiểu rõ!” Bà cụ Cổ càng nói càng tức, cuối cùng dứt khoát ném mớ rau vào trong giỏ trúc.
Chu Vọng?
Cổ Na mím môi, đó chính là tên lưu manh muốn cướp thịt của cô!
“Bà ngoại ơi, cháu đi nhà vệ sinh một lát.” Nói xong, người cũng không còn thấy bóng dáng đâu.
Cổ Na cũng đã từng nghe nói đến cái tên Lý Hồng này, Lưu Phân nói trong thôn có một cô gái từ lúc sinh ra cơ thể đã không tốt, vì để cô ta có thể lớn lên, mà người nhà đã bỏ một số tiền lớn để đính hôn từ bé với nhà họ Chu.
Cũng không biết có phải hai người đó nước lửa hòa hợp hay không, mà sau khi đính hôn, cơ thể của Lý Hồng đã khỏe hơn hẳn, tuy rằng vẫn dễ sinh bệnh hơn người bình thường một chút, nhưng tốt xấu gì cũng nuôi được đến lớn như vậy.
Lý Hồng cũng có một loại ỷ lại đặc biệt vào Chu Vọng.
Cổ Na trốn ở trong tối nhìn Lý Hồng đang tắm nắng ở trong sân, bởi vì nguyên nhân cơ thể của Lý Hồng, lại thêm nhà họ Lý cũng không thiếu chút công điểm đó, cho nên vẫn luôn không để cô ta phải ra đồng, có thể nói, Lý Hồng là người được các cô gái trong thôn ngưỡng mộ nhất.
Cổ Na nhặt một viên đá, đang định đánh ngất đối phương, hoặc là khiến đối phương kinh động, thì nhìn thấy bà cụ Lý bước vào sân, trên gương mặt có hơi sốt ruột.
“Cháu gái à, nghe nói thằng nhóc nhà họ Cổ đó bị đánh thảm lắm, sao người bị đánh lại là cậu ta nhỉ? Không phải cháu nói trí thức La và cậu ta kết làm đối tượng hay sao? Trí thức Vương dựa vào cái gì đi đánh người chứ?”
Tuy rằng bà cụ Lý có hơi nhiều chuyện một chút, nhưng nói đến cùng vẫn là một bà cụ nhát gan sợ sinh chuyện.
Cổ Na nghe được lời này, biết mười thì có đến tám, chín phần là bà ngoại nói đúng rồi.
Lý Hồng an ủi bà cụ Lý: “Chuyện này rốt cuộc như thế nào thì chúng ta cũng không biết rõ, bà nội, cháu đói rồi.”
Bà cụ Lý rất thích đứa cháu gái lớn lên giống mình này, nghe vậy cũng không tán gẫu nữa, mà tiến thẳng vào phòng bếp.
Lý Hổng cúi đầu, khóe miệng hơi cong lên.
Chu Vọng sợ đến mức sốt cao, lại nghe thấy đối phương nói lời “mê sảng”, nên Lý Hồng nhớ kỹ nhà họ Cổ, lần này cô ta chỉ đòi lại một chút lễ nhỏ mà thôi.
“Lần sau, chính là Cổ Hành Phong.”
Cổ Na nghe vậy, bóp hòn đá trong tay, nhìn Lý Hồng khẽ ngâm nga trong sân, rồi ném hòn đá vào ót đối phương mà không có bất cứ sự do dự gì.
Bốp!
Bà cụ Lý thò đầu ra từ cửa phòng bếp, đã nhìn thấy Lý Hồng vừa rồi còn làm nũng nói đói, nay đã trực tiếp trượt dài nằm trên đất, hai mắt nhắm chặt!