“Trời ơi!” Bà cụ Lý kêu to một tiếng rồi xông tới, mà Cổ Na thì lại trực tiếp quay người đi về nhà họ Cổ.
Còn có lần sau này, phì! Bây giờ tiêu diệt cô ta luôn!
Cổ Na cũng không sợ mình bị bại lộ, sân ở thời đại này đều là bùn đất trộn với đá, bà nội cô ta có ra ngoài, thì hòn đá nhỏ đó hoàn toàn cũng không thu hút sự chú ý.
“Đi đâu mà vui vẻ như vậy?” Bà cụ Cổ nhìn thấy Cổ Na đi rất lâu mới trở về bèn hỏi.
Cổ Na sáp lại gần giúp đỡ bà cụ với vẻ vui sướng: “Cháu đi nhà xí ấy mà, trôi tuột một đường nên đương nhiên vui rồi.”
“Ôi chao! Bà còn đang nấu cơm đấy!” Bà cụ Cổ ghét bỏ đẩy Cổ Na đang sáp lại gần ra.
Cổ Na thuận thế đi giúp Lý Đại Yến nhóm lửa, cũng không biết khi cô đi hai người đã nói gì, nhưng lúc này, sắc mặt của Lý Đại Yến đã tốt hơn rất nhiều, thậm chí còn nói là cháu gái của bà ấy cũng sẽ tới.
Ngày mai là sinh nhật của Lý Đại Yến.
Tin tức đứa con gái bảo bối đó của nhà họ Lý hôn mê bất tỉnh, trực tiếp lấn át những lời đàm tiếu về hai người đàn ông tranh giành một trí thức. Toàn bộ thôn đều đang nói về Lý Hồng.
“Một đứa con gái mà thôi, cũng chỉ có nhà họ Lý mới cưng chiều như vậy, tôi thấy chính là được nuông chiều quá, nếu giống như đám con gái trong thôn, đi ra đồng làm việc, nói không chừng cơ thể còn cường tráng như trâu ấy chứ!”
“Đúng vậy, nghe nói nhà họ Lý ăn thịt, mấy đứa con dâu còn phải để con nhóc đó ăn xong mới có thể gắp cơ, bà nói xem người nhà họ Lý đang làm việc gì thế này, mấy đứa con dâu mỗi ngày đều phải đi làm nữa chứ!”
“Tôi thấy sợ là không sống qua nổi tháng này đâu.”
Người nhà họ Lý mời y sĩ trong thôn tới khám, y sĩ trong thôn nói mạch đập bình thường, hô hấp cũng bình thường, giống như đang ngủ thì hơn. Nhưng người nhà họ Lý lại không tin.
Y sĩ trong thôn cũng không chắc lắm: “Hay là, các người vẫn nên đưa lên thị trấn đi thì hơn? Được rồi, hay là lên thẳng huyện đi.”
Lần trước con gái nhà họ Cổ đi lên thị trấn, hình như cũng không kiểm tra được gì.
Nghĩ đến đây, y sĩ trong thôn lại nói tình hình của Cổ Na khi ấy cho nhà họ Lý nghe, bà cụ Lý đột nhiên lớn tiếng nói: “Tôi biết rồi! Bà Cổ nói đứa trẻ đó là do mất hồn, bà ta lén lút đốt tiền giấy và thắp nhang cho tổ tiên nhà họ Cổ, mới gọi được hồn nó về!”
Sau đó nhà họ Lý nhốn nháo một trận, tiễn y sĩ trong thôn ra đến cửa sân, rồi bắt đầu lén lút đốt tiền giấy.
Nhưng mãi cho đến tối, Lý Hồng vẫn chưa tỉnh lại.
Mà phía bên nhà họ Cổ vừa mới ăn cơm tối xong, Vương Quân và An Hi Hạo cũng qua đây.
Ánh mắt của người nhà họ Cổ nhìn Vương Quân rất không thân thiện, An Hi Hạo liếc mắt nhìn Vương Quân, Vương Quân lập tức lôi ra một bao đường trắng và một bao bánh bột nhào.
Bánh bột nhào đó là loại đắt nhất trên thị trấn, Vương Quân vốn muốn cho La Đan Đan.
“Tôi, tôi tới xin lỗi, tôi xin lỗi.”
Vương Quân đặt đồ đã mang tới lên bàn, gương mặt đỏ bừng lên, nói lời xin lỗi với Cổ Hành Lôi một cách có hơi mất tự nhiên.
Cổ Hành Lôi ngược lại cũng không ngờ Vương Quân sẽ tới đây xin lỗi, ngay cả người nhà họ Cổ cũng không ngờ tới.
Sau khi An Hi Hạo nhận được ánh mắt cầu cứu của Vương Quân bèn đứng ra cười bảo: “Trí thức Vương là nghe lời của con gái nhà họ Lý, cho rằng anh ba Cổ và trí thức La muốn hẹn hò, anh ấy đang theo đuổi trí thức La, lúc này hồ đồ mới làm sai chuyện, lần này qua đây đặc biệt xin lỗi.”
Vương Quân liên tục gật đầu: “Cháu tới để xin lỗi, ông Cổ, bà Cổ, hai chú, hai thím, còn có cả Cổ Hành Lôi nữa, cháu thật lòng thật dạ qua đây xin lỗi, thuốc trị thương cũng tính lên người cháu, tuyệt đối đừng khách sáo.”
Cổ Hành Lôi gãi đầu, nhìn gương mặt của Vương Quân cũng bị mình đánh đến xanh tím: “Không cần, không cần đâu.”
Thấy anh ta có lòng xin lỗi, ông cụ Cổ cũng đặt điếu thuốc xuống: “Nếu đã tới cả rồi, thì ngồi xuống nói chuyện đi.”
Đây là chấp nhận rồi sao?
Vương Quân nhìn về phía An Hi Hạo, thấy anh gật đầu.
Anh ta ngồi một cách rất nghiêm túc.
Lý Đại Yến vẫn chưa quên lời mà Vương Quân vừa nói, vì thế vội vàng hỏi: “Lý Hồng nói với cậu là Hành Lôi nhà chúng tôi và trí thức La hẹn hò sao?”
Sắc mặt của Vương Quân có hơi xấu hổ, nhưng vẫn thành thật đáp: “Vâng, cô ấy nói cô ấy tận mắt nhìn thấy bọn họ rất thân thiết ở trong trạm y tế thôn.”