Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập Niên 70: Người Ngoài Hành Tinh Làm Giàu

Chương 62: Đến xin lỗi

Chương 62: Đến xin lỗi

Anh ta theo đuổi La Đan Đan lâu như vậy, mấy ngày trước đối phương vừa mới đáp lại một chút, anh ta còn cho rằng mình cuối cùng cũng ôm được mỹ nhân trở về, kết quả những lời của Lý Hồng lại như cho anh ta một nhát chày gỗ.

Anh ta vừa gấp vừa tức, nào còn để ý đến thể diện và thanh danh, kết quả đi đánh Cổ Hành Lôi, vất vả lắm La Đan Đan mới cho anh ta sắc mặt tốt, lại nghiêm mặt nói sau này đừng nói đến chuyện hẹn hò nữa.

Vương Quân cực kỳ sợ hãi, lúc này mới cầu cứu An Hi Hạo, mà An Hi Hạo vừa hay không có lý do để đến nhà họ Cổ thăm Cổ Na, nên thuận tiện tới luôn, đồ mà Vương Quân mang tới cũng toàn là An Hi Hạo kêu anh ta mang đi.

Lý Đại Yến tức giận chửi người, còn bà cụ Cổ nâng mí mắt lên: “Được rồi, cô ta cũng xem như gặp phải báo ứng rồi.”

Lúc này, mọi người mới nhớ ra bây giờ Lý Hồng còn đang hôn mê chưa tỉnh lại.

Cổ Hành Lôi không có việc gì lại cầm khối gỗ học hỏi, Vương Quân vốn định đi, nhưng An Hi Hạo lại vẫn luôn nói chuyện với người lớn nhà họ Cổ, nên anh ta cũng không tiện rời đi.

An Hi Hạo cảm giác được tâm trạng của Cổ Na rất tốt, vì thế hỏi: “Sách mà em mượn đã đọc đến đâu rồi? Có chỗ nào không hiểu có thể hỏi anh.”

Cổ Na vừa định nói không cần, cô có thể đọc hiểu hết, nhưng ngồi đối diện với nhiều người như vậy, cô chỉ có thể gật đầu qua loa: “Sau này em đọc không hiểu phải làm phiền trí thức An rồi.”

Đôi mắt của An Hi Hạo sáng ngời.

Trước khi đi, An Hi Hạo liếc mắt nhìn quần áo trên người Cổ Na rồi thuận miệng hỏi: “Em có thích tấm vải màu đỏ nhạt đó không?”

“Thích ạ! Em đã tặng cho bác gái hai rồi, nói đến chuyện này, thật sự phải cảm ơn trí thức An đấy, em quên mất phải chuẩn bị quà sinh nhật cho bác gái hai, khúc vải này vừa hay làm quà.” Ánh mắt của Cổ Na tỏa sáng.

An Hi Hạo: …

Vương Quân lặng lẽ đi ở phía sau An Hi Hạo, từ lúc ra khỏi cửa sân nhà họ Cổ, anh ta đã cảm thấy hơi thở cả người An Hi Hạo thay đổi rồi.

Anh ta mấy lần muốn mở miệng nói chuyện, nhưng cuối cùng đều nuốt vào bụng.

Trong lòng An Hi Hạo tràn đầy vẻ bất đắc dĩ, anh vốn cho rằng Cổ Na sẽ nhận tấm vải đó rồi may thành quần áo mặc, nhưng đáng tiếc vải đã may thành quần áo, nhưng người mặc lại không phải cô.

Mà phía bên nhà họ Cổ, Cổ Na vừa về phòng, thì Lý Đại Yến đã tới. Trong tay bà ấy ôm một bộ quần áo màu đỏ nhạt: “Tiểu Na, cháu thử xem có vừa hay không.”

Cổ Na trực tiếp xua tay: “Bác hai làm gì thế, đây là vải cháu tặng bác may quần áo mà.”

Lý Đại Yến cũng không nói nhiều với cô, mà trực tiếp đặt quần áo lên giường: “Cháu tặng là tấm lòng của cháu, bác rất thích, cũng như vậy, bác may đồ rồi tặng cho cháu mặc, cháu cũng không thể không nhận, bác thấy ngày mai chính là ngày đẹp để mặc đồ mới đó.”

Nói xong, Lý Đại Yến giơ tay, xoa đầu Cổ Na rồi rời đi.

Gương mặt của Cổ Na đỏ bừng, cô ngồi bên giường mở quần áo ra xem, quần áo được may rất khéo, kiểu dáng cũng là làm theo kiểu áo sơ mi, chỉ khác là cổ áo và tay áo đã được xử lý một chút, trông càng dễ nhìn hơn.

Cổ Na lăn người lên giường, xếp gọn quần áo đặt bên cạnh gối, sau khi lại sờ một chút, mới nhắm mắt ngủ.

Ngày hôm sau là sinh nhật của Lý Đại Yến, cũng giống như bình thường, những người khác đều phải đi làm, còn Lý Đại Yến lại không cần, dọn dẹp nhà cửa cùng bà cụ Cổ, sau đó chuẩn bị nấu cơm.

Buổi sáng Cổ Na không mặc đồ mới, cô sợ khi đi làm sẽ bị dính bẩn.

An Hi Hạo thấy cô từ phía xa, nhưng nơi làm việc của cô và anh cách nhau hơi xa, cho nên cũng chỉ có thể nhân lúc này nhìn một chút.

Trần Sơn đang nói chuyện lại không thấy An Hi Hạo đi theo, quay đầu lại mới trông thấy đối phương đang đứng ngây người.

“Trí thức An! Mau đi thôi!”

An Hi Hạo thu ánh mắt lại: “Tới đây.”

Buổi chiều tan làm sớm, mọi người cũng không cần xin nghỉ mà về thẳng nhà.

Cổ Na tắm rửa xong thì mặc áo mới lên, quần cũng là chiếc quần mỏng màu đen mà Chương Xuân Hoa làm cho cô, sau khi nghĩ ngợi một chút, Cổ Na lục trong ngăn tủ lấy ra một chiếc dây buộc tóc màu lam, đó chính là đồ Cổ Hành Lôi mua cho cô.

Cô thắt một bím tóc nhỏ đơn giản, rồi đi vào nhà bếp.

Mấy người Lý Đại Yến đang nói chuyện, sau khi liếc thấy Cổ Na thì đều dừng lại.

Đến Trái Đất cổ đại lâu như vậy rồi, dáng vẻ của Cổ Na cũng càng lúc càng giống với cơ thể vốn có của cô, làn da vàng vọt cũng từ từ trở nên trắng nõn, mái tóc hơi khô vàng cũng biến thành vừa đen vừa bóng, lúc này sau khi thắt thành bím tóc lại càng khiến người ngưỡng mộ hơn.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch