Lại thêm Cổ Na đang thời kỳ dậy thì, trước ngực đã nhô lên, quần áo thắt vào eo cũng thật vừa vặn, lộ rõ dáng vẻ thướt tha mềm mại của cô, trông vô cùng xinh đẹp.
“Ái chà, thật đúng là quá ưa nhìn!” Chương Xuân Hoa khen ngợi.
Bà cụ Cổ cười tủm tỉm nói: “Vợ thằng hai làm bộ quần áo này cũng không tồi, còn có vợ thằng cả may cái quần nữa, góc bên đều bó lại, nhìn thấy đôi chân dài.”
Chương Xuân Hoa cười khúc khích: “Mẹ ơi, đó là do chân tiểu Na vốn đã dài rồi, sao biến thành quần con làm lộ rõ chân dài chứ?”
Lý Đại Yến kéo Cổ Na đến ngồi bên cạnh mình, nhìn thế nào cũng thấy cực kỳ yêu thích: “Vẫn còn phải xem người nữa nhé, xinh đẹp như này, mặc gì cũng ưa nhìn hết!”
Lời này thì Chương Xuân Hoa tán thành, Cổ Na nghe thấy mà mặt đỏ bừng, nhưng cũng rất vui vẻ, cô vốn chính là một người lớn lên khá xinh đẹp ở ngoài hành tinh, cho dù đã đến Trái Đất cũng sẽ không mất đi vẻ xinh đẹp.
Trong sân truyền tới tiếng đón khách của anh em Cổ Thành Trung, Cổ Hành Lôi thò đầu vào, nói: “Bà nội, mẹ, bác gái cả và Tiểu Mai qua rồi ạ.”
Bà cụ Cổ nhanh chóng kêu Cổ Na làm tiếp việc của bà cụ, sau đó ra ngoài cùng Lý Đại Yến.
Nói gì thì nói cũng phải xuất hiện mới được.
Trong sân nhất thời huyên náo, Cổ Na còn nghe thấy một giọng nói quen thuộc, sau đó mới nhớ tới Tiểu Mai trong miệng của Cổ Hành Lôi, Cổ Na đột nhiên nhớ ra, lần đầu tiên cô đi đến hợp tác xã mua bán gặp được một cô gái tên là Lý Tiểu Mai, Cổ Na còn nhớ đối phương nói cô hai của cô ấy đang ở đội sản xuất của bọn họ.
Như vậy xem ra cô hai của tiểu Mai chắc hẳn chính là Lý Đại Yến rồi.
“Tới đây tới đây, đây là tiểu Na, tuổi tác hai đứa sêm sêm, nói chuyện nhiều chút nhé.”
Cổ Na đang nghĩ ngợi thì nhìn thấy bà cụ Cổ kéo một cô gái mặc quần áo màu xanh ngọc đi tới bên cạnh cô.
“Là cô!”
Lý Tiểu Mai nhìn thấy Cổ Na đã thay đổi không ít so với lần đầu gặp mặt, mới ngạc nhiên nói.
Bà cụ Cổ vừa nghe, mới biết hóa ra hai con bé này quen nhau: “Tiểu Na đừng làm nữa, ra ngoài đi dạo với Tiểu Mai đi.”
Cổ Na và Lý Tiểu Mai nhìn nhau cười, hai cô gái trẻ tuổi xinh xắn tay trong tay đi ra khỏi cửa sân như vậy.
Mẹ của Lý Tiểu Mai là Vương Kim Hoa, nhìn thấy Cổ Na thì đôi mắt sáng ngời, bà ấy từng nghe mẹ chồng nhà mình nhắc đến đứa trẻ này, không ngờ lớn lên lại xinh xắn như thế…
“Nếu khi đó chị nói thêm nhiều về cô hai mình, chúng ta đã nhận ra người quen.” Lý Tiểu Mai bĩu môi, nói với giọng tiếc nuối.
Cổ Na lại cười bảo: “Bây giờ biết cũng chưa muộn mà.”
“Cũng đúng.” Lý Tiểu Mai quay lại nhìn về phía gương mặt trắng trẻo của Cổ Na: “Em dùng thứ gì mà sao mới mấy tháng không gặp đã trắng lên như vậy rồi?”
Hơn nữa ngũ quan cũng trở nên ưa nhìn hơn trước nhiều, lẽ nào đây chính là con gái đến mười tám sẽ thay đổi trong lời người lớn hay sao?
Lý Tiểu Mai nghĩ ngợi lung tung.
Cổ Na xoa gương mặt mình với nụ cười mỉm: “Em cũng không biết, dạo gần đây em cũng không soi kỹ mình, vì bận đi làm mà.”
Sau khi Lý Tiểu Mai nghe xong lại cực kỳ ngưỡng mộ.
Đang đi đường, cô ta đột nhiên nghe thấy tiếng cãi nhau truyền tới từ phía xa, đôi mắt của cô ta sáng lên, kéo Cổ Na đi về phía bên đó, ngược lại cũng không tới quá gần, mà chỉ tìm một chỗ có thể nghe thấy âm thanh mà đứng.
Cổ Na liếc mắt nhìn một đám người đang cãi nhau ở cửa sân nhà Lý Hồng, xung quanh đã có không ít bà con vây xem.
Chỉ thấy mẹ Lý Hồng đang chửi nhau với người phụ nữ đối diện với vẻ mặt đỏ gay, người đàn bà đó cũng rất quen mắt, đó còn không phải chính là của thím Chu, mẹ của Chu Chi Hoa hay sao, mà người phụ nữ đứng ở bên cạnh bà ta với vẻ mặt tức tối, chính là em dâu của thím Chu, người đã kéo thím Chu lại khi Cổ Na bổ một cuốc về phía thím Chu ngày trước.
Thím hai Chu chính là mẹ của Chu Vọng.
“Tôi nhổ vào! Bà cũng không thèm nhìn xem con gái nhà bà đi, tay không thể gánh, chân không thể nhấc! Ốm yếu nhiều năm như vậy, nếu không phải có Vọng Tử nhà chúng tôi, thì cũng không biết nó có thể lớn lên được hay không? Đã không biết ơn cũng thôi đi, làm sao, bây giờ sắp chết còn kêu Vọng Tử nhà chúng tôi xung hỉ nữa ư, bà nằm mơ đi nhé!”
Cái miệng đó của thím Chu như phun nước miếng, một câu nối tiếp một câu.
Lý Tiểu Mai cảm thấy không hợp lý, mới nhỏ giọng thì thầm với Cổ Na: “Có phải bà ta nói sai rồi không?”
Cổ Na gật đầu: “Là vai không thể gánh, tay không thể nhấc.”