Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập Niên 70: Người Ngoài Hành Tinh Làm Giàu

Chương 65: Tỉnh

Chương 65: Tỉnh

Nhà họ Lý và nhà họ Chu càng ngày càng ầm ĩ vì chuyện của Chu Vọng và Lý Hồng, thậm chí khi đi làm người nhà hai bên còn thi thoảng cãi qua cãi lại vài câu.

Đương nhiên nhà họ Chu ngoại trừ thím hai Chu và thím Chu ra trận ra, thì những người khác đều im lặng.

Người trong thôn cũng đều đang bàn luận sôi nổi, bà cụ Cổ ở nhà cũng khó tránh khỏi nhắc đến vài câu.

“Tuy con nhãi đó làm việc không chính đáng, nhưng tốt xấu gì cũng còn trẻ tuổi như vậy, không biết rốt cuộc mắc bệnh gì nữa.”

“Đúng đó, thấy mấy ngày nay làm ầm ĩ, không biết sau này định dàn xếp sao đây.” Chương Xuân Hoa thổn thức.

Lý Đại Yến đi qua, thấp giọng nói: “Chẳng lẽ thật sự đụng trúng thứ gì đó?”

Cổ Thành Nhân vội vàng hừ vài câu: “Bà nói lung tung gì đấy!”

Lý Đại Yến ngậm miệng lại.

Bà cụ Cổ cũng thấp giọng theo: “Cho dù là thế, thì bọn họ cũng đốt đồ rồi cơ mà, lẽ nào còn không đủ ư?”

Cổ Thành Trung nhíu mày: “Nên đưa lên huyện từ sớm đi, nói không chừng bây giờ đã khỏe rồi.”

Bà cụ Cổ thở dài, nghĩ đến cảnh tượng Cổ Na hôn mê lần đó, trong lòng vẫn còn sợ hãi: “Mong là con nhỏ đó có thể qua được.”

Cổ Na nhìn Cổ Hành Lôi đang khắc gỗ, nhẹ giọng hỏi: “Bà ngoại ơi, bà cảm thấy cô ta đáng thương sao?”

Bà cụ Cổ gật đầu: “Quả thực rất đáng thương.”

Người họ họ Cổ rốt cuộc vẫn rất chất phác.

Cổ Na vuốt ve con mèo nhỏ đi tới, giống như thì thầm lại giống như đang đáp lời: “Rất nhanh có thể tỉnh lại thôi.”

Mắt thấy Lý Hồng đã ngủ gần ba ngày mà vẫn chưa tỉnh lại, nhà họ Lý có hơi luống cuống.

Đây là không chết vì ngủ thì cũng chết vì đói mất.

Nhưng cuối cùng, bọn họ vẫn không đưa cô ta lên huyện thành, mà là ép Chu Vọng và Lý Hồng kết hôn, tuy rằng Chu Vọng hơi đần một tí, nhưng vẫn rất có thiện cảm với Lý Hồng từ nhỏ đã thích dính lấy mình này, cho nên sau khi anh ta vừa nghe thấy Lý Hồng vẫn chưa tỉnh, cũng không để tâm đến màn khóc nháo của thím hai Chu mà đồng ý kết hôn.

Chu Vọng đồng ý, nhưng nhà mẹ đẻ vợ chưa cưới của anh trai Chu Vọng lại không đồng ý. Lỡ như Lý Hồng chết rồi, vậy vợ chồng anh trai Chu Vọng kết hôn cùng ngày với bọn họ sẽ xui xẻo thế nào.

Cho nên anh trai Chu Vọng đổi ngày kết hôn, để đám người Chu Vọng làm lễ trước. Điều này khiến bà cụ Chu cho rằng có thể bớt được một lần tiệc tùng lại thấy không vui, càng thêm chán ghét Lý Hồng còn chưa vào cửa.

“Nhà họ Lý vừa đến nhờ chúng ta sáng ngày mai tới đi giúp kê bàn ghế.” Cổ Thành Trung bước vào từ cửa sân, nói với Cổ Thành Nhân.

Bà cụ Cổ hỏi: “Ngày mai kết hôn rồi sao?”

“Vâng ạ.”

Chương Xuân Hoa có hơi tò mò, giọng nói của bà bị đè xuống thấp: “Nhưng con bé đó còn chưa tỉnh thì làm sao mà kết hôn được chứ?”

Lý Đại Yến nháy mắt với bà: “Chị còn nhớ cái đứa họ Hoàng phía bên nhà mẹ đẻ em không?”

Chương Xuân Hoa à một tiếng, sáp lại gần: “Em nói là con bé có tật ở chân đó hả?”

“Còn không phải sao.” Lý Đại Yến gật đầu, rồi giải thích với Cổ Na đang nghi hoặc: “Khi kết hôn, cô gái đó trực tiếp được anh em mình cõng đến phòng tân hôn của nhà trai, mà không ra ngoài chúc rượu, như vậy xem như cũng xong, bác nghĩ nhà họ Lý cũng sẽ như vậy.”

Nhưng Cổ Na lại biết khỏi cần làm như vậy, bởi vì nửa đêm nay, Lý Hồng sẽ tỉnh lại.

Nhà họ Lý cực kỳ kích động, cảm thấy việc này có liên quan đến xung hỉ, trước đó khi chưa định ngày, Lý Hồng vẫn luôn không có động tĩnh gì, bây giờ vừa mới xác định, thì người đã tỉnh lại rồi.

Tuy rằng Lý Hồng đã tỉnh, nhưng mấy ngày cô ta không ăn không uống khiến cho cơ thể rất suy yếu, cũng không thể chúc rượu được, vì thế nhà họ Lý vẫn quyết định trực tiếp cõng cô ta vào tân phòng.

Cổ Na cũng đi theo bà cụ Cổ đi ăn cỗ.

Trong thôn, các bà lão qua lại thân thiết với bà cụ Cổ đều kéo Cổ Na tới khen ngợi cô rất nhiệt tình, nụ cười trên gương mặt của bà cụ Cổ không ngừng lại được.

Lưu Phân đi tới sớm hơn Cổ Na, khi ngồi vào bàn cỗ, nhóm người già ngồi chung, có vài người già còn ôm thêm cả cháu trai, Lưu Phân kêu Cổ Na ngồi với cô ấy.

“Em đi xem cô dâu chưa?” Lưu Phân cười hỏi.

Cổ Na lắc đầu, cô mới không thèm nhìn đâu, lỡ như ngứa tay lại cho cô ta một viên đá nữa, thì cái mạng nhỏ này của Lý Hồng mất luôn quá.

“Chị đi xem thử rồi, mặt rất tái nhợt, có thể nói là thoa phấn cũng không thể che được vẻ mặt trắng bệch đó.” Lưu Phân nhỏ giọng kể.






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch