Ngay đúng lúc này, thím hai Chu với đôi mắt sưng đỏ đi qua bên người bọn họ, liếc thấy bộ dáng không mang theo vẻ tươi cười đó của bà ta, một cô gái ngồi chung bàn với đám người Cổ Na lên tiếng: “Cuộc sống sau này của Lý Hồng chỉ sợ không dễ trôi qua rồi.”
“Ngày tháng trước đó của cô ta cũng đã rất sung sướng rồi, làm sao người này có thể cả đời đều sống rất tốt được chứ!”
Cô gái ngồi đối diện với Cổ Na có một gương mặt đầy vết rỗ, bĩu môi, nói.
Điều kiện trong nhà cô ta cũng ngang với Lý Hồng, nhưng cuộc sống của cô ta thì khác hẳn, việc mãi mãi không làm xong, đồng thời được ăn cũng ít nhất. Cho nên sự ghen ghét của cô ta đối với Lý Hồng vẫn nhiều hơn là hâm mộ.
Cổ Na cũng không ở nhà họ Chu bao lâu, bởi vì Cổ Thành Lễ đã về.
Ông ta nghĩ lại mà sợ, thấp giọng nói: “Vốn tưởng rằng có thể dùng hiếu đạo để tránh, nhưng kết quả vẫn bị kiểm tra, cũng may sau khi bị kéo đi hỏi chuyện xong, những người bạn khác đã đưa ông ta về, nhưng sau này không thể khắc mấy cái đó được nữa.”
Nói xong, trên gương mặt của ông ta lộ ra vài phần tiếc nuối.
Hóa ra trước đó, vị khách đặt pho tượng Phật ở chỗ Cổ Na bị kiểm tra, cũng may không xảy ra chuyện lớn.
Bà cụ Cổ vuốt ngực, thở phào: “Thật là Phật… gì đó phù hộ!”
Bà nói đến chữ đó lại vội vàng tránh đi.
Những người khác cũng trải qua sóng gió một phen, trong tay Cổ Na cầm vật liệu mà Cổ Thành Lễ mang về: “Những thứ khác thì con không rõ, nhưng sơn thủy chim hoa thì luôn không có lỗi sai.”
“Đúng, nếu những thứ này đều sai, vậy ngọn núi lớn mà chúng ta ở, và dòng nước ta uống đều sai hết!”
Trên gương mặt của Cổ Thành Lễ lộ ra nụ cười, rồi lại lôi ra một ít bánh ngọt đưa cho bà cụ Cổ: “Mẹ ơi, đây là bánh vợ con kêu con mang về.”
Bà cụ Cổ liếc mắt, thuận miệng đáp một tiếng mà không nói lời gì khác.
Trên mặt Cổ Thành Lễ lại nở nụ cười lấy lòng: “Cô ấy mang thai, người nặng…”
“Khi mẹ mang thai thằng tư, ngày đó sinh nó còn đang làm việc ở ruộng kìa.”
Cổ Thành Lễ còn chưa nói xong, đã bị bà cụ Cổ ngắt lời, ông ta mang vẻ mặt do dự, muốn nói gì đó, nhưng bà cụ Cổ đã chia bánh ngọt thành mấy phần cho mọi người.
Cổ Na cắn từng miếng một, có vài phần tò mò về bác gái ba chưa từng gặp này.
Chớp mắt đã tới mùa thu hoạch bận rộn.
Cổ Na liếc mắt nhìn những hạt lúa nặng trĩu đó, bàn tay nhỏ lén lấy vài hạt, sau đó nhanh chóng cho vào miệng, kết quả chưa bao lâu đã vội chạy đi tìm nước.
Không có cách nào khác, giờ không tiện nhả ra, người có mắt tinh đời ở bên cạnh vừa nhìn đã biết cô ăn gì.
Xui là trong bình nước của cô đã hết nước.
Muốn chết quá!
Cổ Na ôm cổ, khóe mắt có hơi đỏ lên, bị nghẹn rồi.
“Này.”
Trước mắt có thêm một bàn tay, xương ngón tay đó rõ ràng trông vô cùng dễ nhìn, trong tay là một bình nước.
Cổ Na trực tiếp cầm bát nước của mình tới trước bàn tay đó, An Hi Hạo giấu đi ánh mắt có hơi thất vọng của mình mà rót nước cho Cổ Na.
Cổ Na liên tục uống hai ngụm, cổ họng mới thoải mái hơn.
“Trí thức An, cảm ơn anh.” Cổ Na cười nói.
Tâm trạng của An Hi Hạo lại tốt hẳn lên, bây giờ đang mùa thu hoạch nên đông người, bọn họ lại ở trên đồng, không tiện nói nhiều, cho nên không quá bao lâu An Hi Hạo đã tiếp tục bận rộn, mà Cổ Na cũng làm việc tiếp.
Cô vừa mới cầm liềm chuẩn bị gặt lúa, đã trông thấy thím Chu khom người xuống thật thấp, sau đó thuận tay nhét hạt lúa vào trong cổ tay áo.
Cổ Na ăn hạt lúa là bởi vì tò mò hương vị ăn sống của nó, nhưng hành động của thím Chu lại là lén lút trộm lương thực của nhà nước.
Cổ Na cũng không lập tức vạch trần, mà chỉ thi thoảng nhìn chằm chằm vào thím Chu, cho đến tận khi nhìn thấy hai cổ tay áo của đối phương đã phình ra, cô mới tới bên cạnh đối phương, duỗi tay chọc vào lưng thím Chu, thím Chu đang chỉnh tay áo, sợ đến mức suýt ngã vào ruộng!
“Ôi chao, sợ chết mất thôi, cô không có mắt, không nhìn thấy tôi đang bận à?” Thím Chu nổi giận đùng đùng quát.
Người xung quanh ngẩng đầu, vừa hay nhìn thấy cháu gái nhà họ Cổ cười híp mắt chỉ vào chỗ cổ tay áo của thím Chu: “Thím Chu, tay áo của thím thật lợi hại, khi còn chưa xuống đồng nó rất xẹp, mà sau khi xuống đồng lại càng ngày càng to thế?”
Sắc mặt của thím Chu thay đổi: “Nói lung tung gì đấy, tôi thấy cô tuy còn nhỏ tuổi, nhưng sự tự tin cũng nhiều quá đấy nhỉ!”
“Muốn nhiều thế nào cũng chẳng bằng bà được!” Lý Đại Yến nghe thấy động tĩnh cũng chạy tới, sợ Cổ Na chịu thiệt: “Trái lại là bà đấy, tuổi tác cũng lớn rồi mà toàn làm mấy chuyện mất thể diện!”