Thím Chu rụt tay về với vẻ hơi hoang mang: “Mấy người nói vớ vẩn gì thế?”
Lý Đại Yến trực tiếp tóm lấy tay của thím Chu, sau đó dùng sức kéo lên, một cái túi được cột trên tay rớt ra ngoài, Cổ Na nhanh tay nhanh mắt đỡ được.
“Bác hai, hay là trực tiếp báo cho đội trưởng xử lý đi, vẫn còn nhiều việc nữa, không thể để bà ta trì hoãn được.”
Người xung quanh cũng biết thím Chu đang trộm lương thực, vì thế người nào cũng xông tới mắng bà ta, sau khi nghe thấy lời của Cổ Na, mọi người đều tán thành.
Thím Chu bị hai người phụ nữ có dáng vóc chắc khỏe kéo tới gặp đội trưởng, Cổ Na cũng giao lại cái túi cho các thím, còn không quên nhắc nhở trên người thím Chu còn có một cái túi nữa.
Mỗi năm thu hoạch đều sẽ có người cất giấu lương thực, người gan nhỏ thì trộm một ít, mà gan to chín là trộm nhiều hơn như thím Chu đây.
Đại đội trưởng Lưu rất tức giận, nhưng lúc này đang làm việc trên đồng nên ông ấy cũng không dành thời gian để nói về loại chuyện xấu này, vì thế định đợi sau khi thu hoạch xong mới mở cuộc họp xử lý thím Chu.
Mà thím Chu bị bắt, ngược lại cũng khiến mấy tên tội phạm đó trong mấy năm qua đều dừng tay lại hết, đây là sợ đại đội trưởng Lưu giết gà dọa khỉ.
Bận trước bận sau hết nửa tháng mới có thể thu hoạch xong những gì có thể thu hoạch được trên đồng, sau đấy chuyển vào nhà kho trong thôn.
“Thu hoạch năm nay không tệ, lúc ăn tết nhất định có thể được chia không ít lương thực đâu.” Ông cụ Cổ hiếm khi nói thêm vài câu.
Cổ Thành Trung vẫn luôn mang vẻ mặt nghiêm túc cũng hơi nhu hòa hơn một chút: “Đúng vậy, năm nay nhất định có thể đón một năm tốt.”
“Lại nói, Hành Phong và Hành Vũ cũng sắp kiểm tra rồi, không biết có thể ở lại làm việc hay không?” Bà cụ Cổ nghĩ đến hai đứa cháu trai đã gần hai tháng chưa về nhà, có hơi lo lắng.
Cổ Hành Phong và Cổ Hành Vũ vẫn luôn học việc từ khi tiến vào nhà máy, bọn họ rất bận rộn, nên hiển nhiên không có thời gian trở về.
Cũng chẳng phải bọn họ không nghĩ đến chuyện xin nghỉ phép, nhưng vừa thấy những học trò xung quanh đều đang cố hết sức làm việc, vì để có thể thông qua kỳ kiểm tra, nên hai bọn họ cũng cắn răng làm theo.
“Bà ngoại ơi, bà yên tâm, anh cả và anh hai nhất định có thể thi qua.” Cổ Na cười bảo.
Bà cụ Cổ lập tức cười: “Con nhóc nhà cháu ngược lại thật biết nói lời dễ nghe.”
Lý Đại Yến nhìn Cổ Hành Lôi đang khắc gỗ ở trong sân, thở dài một hơi, được rồi, nói không chừng Hành Lôi thật sự có thể khắc ra các loại hoa văn.
Sau khi mùa thu hoạch qua đi, đại đội trưởng Lưu mở cuộc họp, thím Chu bị dẫn lên sân khấu để xin lỗi người trong thôn, đồng thời xin lỗi tổ quốc.
Nói là xin lỗi tổ quốc, thực ra cũng chỉ là một cậu kèm theo trong miệng.
Da mặt của thím Chu dày đến đâu, thì lúc này vẻ mặt cũng rất khó coi, người bên dưới lại thấy kinh ngạc, dù sao thì bộ dáng bối rối và vẻ mặt đỏ gay của thím Chu cũng chỉ xuất hiện khi sợ tè ra quần trước đây mà thôi.
Vất vả lắm mới xuống được sân khấu, ánh mắt của thím Chu ghim thẳng lên người Cổ Na.
Cổ Na không hề để ý chút nào, thậm chí còn vẫy tay với thím Chu: “Thím Chu, thím yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ thường xuyên để mắt đến thím, để thím không phạm sai lầm nữa!”
Thím Chu lảo đảo một cái: … Mẹ nó chứ!
…
Thím Chu thậm chí đã bỏ chạy về nhà ngay khi cuộc họp còn chưa xong. Trong khoảng thời gian còn lại, đại đội trưởng Lưu đọc danh sách những người có biểu hiện tốt nhất trong mùa thu hoạch một lần.
“… Ngoại trừ những nữ đồng chí này ra, thì đồng chí Cổ Na là người có biểu hiện tốt nhất ở đây, vô cùng đáng để tuyên dương! Để khích lệ mọi người, tích cực thay đổi, đội sản xuất quyết định sẽ tặng Cổ Na và sáu vị đồng chí nữ mỗi người một chiếc khăn mặt!”
Cổ Na cũng không biết làm việc tốt còn có thể có phần thưởng. Cô có hơi hưng phấn, nhà họ Cổ lại càng mang vẻ mặt vui sướng, vỗ tay trong sự tự hào.
Cổ Hành Lôi vỗ đến mức lòng bàn tay đỏ rực.
“Tiếp theo là những đồng chí nam có biểu hiện không tồi, Cổ Thành Trung, Trịnh Hưng Dân… một vị cuối cùng là đồng chí An Hi Hạo của nhà thanh niên trí thức, đây là lần đầu tiên trong nhiều năm như vậy nhà thanh niên trí thức có người có biểu hiện tốt như thế, rất đáng tuyên dương!”
Trên gương mặt của đám người Trần Sơn đều có hơi đỏ lên, bọn họ quả thực làm việc chẳng ra làm sao.
An Hi Hạo ngược lại cũng không cảm thấy gì, nhưng ngay khi nhìn thấy nụ cười rạng rỡ trên gương mặt của Cổ Na, anh đột nhiên cảm thấy tâm trạng rất không tệ.