Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập Niên 70: Người Ngoài Hành Tinh Làm Giàu

Chương 68: Thưởng

Chương 68: Thưởng

Cổ Na và Cổ Hành Lôi đi trước mặt người nhà họ Cổ, ríu rít nói chuyện không ngừng, vừa mới đến cách cửa sân không xa đã nhìn thấy thím Lưu, vợ của đại đội trưởng Lưu.

Trong tay bà ấy còn bưng một chậu sứ tranh hoa điểu sau khi nhìn thấy đám người Cổ Na, thím Lưu vẫy tay với bọn họ.

Bà cụ Cổ vội vàng bước nhanh tới, nhìn chậu sứ trong tay thím Lưu, cười đến mức mắt híp thành đường kẻ.

“Ái chà thím Cổ, mau cầm lấy, đây là phần thưởng trong đội cho tiểu Na!”

Cổ Na sáp lại gần sờ thử: “Không phải có khăn mặt sao ạ?”

Thím Lưu cười khúc khích: “Đó là thứ mọi người đều có, còn đây chính là một mình cháu có, ai kêu biểu hiện của cháu lại tốt nhất chứ, mùa thu hoạch năm sau, thím vẫn hy vọng được tặng chậu cho cháu tiếp đấy.”

Bà cụ Cổ ôi chao một tiếng: “Thím nói lời này thật đúng là quá coi trọng tiểu Na nhà chúng tôi rồi, vào nhà uống nước đã nhé?”

“Để lần sau, để lần sau đi, trong nhà còn một đống việc đang đợi làm nữa, tôi đi trước đây.” Thím Lưu nói xong thì bước nhanh rời đi.

Người nhà họ Cổ tiến vào sân với vẻ mặt phấn chấn, trên bàn bày chiếc chậu mới và hai chiếc khăn mặt, một chiếc của Cổ Na, một chiếc là của Cổ Thành Trung.

“Mùa thu hoạch năm nay nhà chúng ta làm không tồi, đặc biệt là tiểu Na, nhìn xem cái chậu sứ này đẹp biết bao.”

Bà cụ Cổ duỗi tay ra sờ bên thành chậu sứ với vẻ yêu thích.

Lúc này, Chương Xuân Hoa và Lý Đại Yến đều rất hưng phấn, đối với bọn họ mà nói, phần thưởng mà Cổ Na và Cổ Thành Trung có được chính là vinh quang của cả nhà họ Cổ bọn họ, ra ngoài sẽ có thể diện gấp đôi!

“Chiếc khăn này tự các con cầm dùng đi, còn cái chậu này mẹ phải cất đi.” Bà cụ Cổ ra quyết định.

Trong nhà dùng phần lớn là chậu gỗ, cũng chỉ có hai chiếc chậu sứ, đó là của hồi môn mà Chương Xuân Hoa và Lý Đại Yến mang tới đây, bây giờ đã sứt mẻ lỗ chỗ, dùng đến mức hoa ở bên ngoài đều đã mất sạch.

Bà cụ Cổ vui vẻ, buổi tối cầm nửa miếng thịt thỏ đi xào, ngoài ra còn nấu một bát canh trứng gà to, Cổ Na uống đến hai mắt híp lại.

Cả nhà vừa ăn xong bữa tối thì ngoài cửa sân đã truyền tới tiếng nói của Cổ Hành Phong và Cổ Hành Vũ, Cổ Na vội vàng chạy ra ngoài mở cửa sân.

“Anh cả! Anh hai!”

Cổ Na vừa qua tiếp đồ mà hai người xách trong tay, vừa gọi với vào trong sân: “Bà ngoại, ông ngoại, hai anh họ đều về rồi ạ!”

Đám người bà cụ Cổ cũng mặc kệ việc rửa bát đũa, đi vài bước đã ra tới bên ngoài, Cổ Thành Trung và Cổ Thành Nhân vội vàng đỡ hành lý trên lưng hai người Cổ Hành Phong xuống.

“Gầy đi rồi, gầy đi rồi, vợ thằng cả, vợ thằng hai, mau đi xào ít thịt, xào thêm cả trứng gà nữa!”

Bà cụ Cổ nhìn hai anh em Cổ Hành Phong đã đen đi không ít, cũng cao hơn khá nhiều với đôi mắt đỏ hoe.

Chương Xuân Hoa và Lý Đại Yến vội vàng gật đầu, Cổ Hành Vũ nhanh chóng kéo các bà lại: “Bà nội, bọn cháu ăn cơm ở nhà máy rồi mới về đây.”

“Đúng đó bà nội, không cần phiền thế đâu, bọn cháu không đói.” Cổ Hành Phong cảm giác được sự quan tâm của mọi người, trong lòng cũng ấm áp vô cùng.

Thấy bộ dáng của bọn họ không giống như đang nói dối, lúc này bà cụ Cổ mới buông tha, Cổ Na biết Chương Xuân Hoa và bà cụ Cổ nhất định có lời muốn nói với hai anh em, vì thế, cô và Lý Đại Yến đi vào nhà bếp rửa bát đũa.

Chương Xuân Hoa kéo Cổ Hành Phong và Cổ Hành Vũ lại nhìn thật cẩn thận, sau khi phát hiện ra tinh thần đều không tệ, bà mới yên tâm.

“Mau lên nhà trên nói chuyện với ông nội và mọi người đi, mẹ đi giúp đỡ dọn dẹp.”

Đợi khi đám người Cổ Na dọn dẹp xong và đi lên nhà trên, đã nhìn thấy người nào ở nhà trên cũng đều đang cười mỉm.

“Có chuyện vui gì sao ạ?” Chương Xuân Hoa cười hỏi.

Cổ Na khẽ cười: “Đương nhiên là có chuyện lớn vui vẻ rồi ạ, hai anh họ đều đã thành công nhân chính thức rồi!”

Cô có thính lực tốt, nên đã sớm nghe rất rõ ràng cuộc đối thoại ở nhà trên.

Chương Xuân Hoa và Lý Đại Yến vừa nghe vậy, đều nhìn về phía đám người Cổ Hành Phong, cho đến tận khi bọn họ gật đầu, hai người mới cười thành tiếng.

“Tốt quá rồi tốt quá rồi, có thể lấy vợ được rồi!” Có thể nói là Chương Xuân Hoa vui đến rơi nước mắt.

Tuy rằng Lý Đại Yến có hơi thất vọng vì con trai mình không có phần công việc này, nhưng bà ấy cũng vui vẻ cho chị dâu cả, dù sao thì bây giờ nhà họ Cổ cũng không chia nhà, cũng xem như là chuyện vui của cả nhà.

“Mẹ ơi!”

Mặt của Cổ Hành Phong có hơi đỏ lên, Cổ Hành Vũ cười ha ha, nói với bà cụ Cổ: “Bà nội, bây giờ chúng ta có thể đi tới nhà chị Lưu Phân để cầu hôn được rồi chứ ạ?”






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Tải APP đọc truyện OFFLINE và nghe AUDIO khi mua combo. Điểm danh hàng ngày nhận Lịch Thạch