Báo lỗi, nhờ hỗ trợ, yêu cầu cập nhập.
Thập Niên 70: Người Ngoài Hành Tinh Làm Giàu

Chương 72: Canh trừng

Chương 72: Canh trừng

Lý Đại Yến cười khúc khích, nhìn bà ấy: “Nói như vậy thì tiểu Na nhà mình là gà sao?”

“Trong mắt người đó, sợ là một con gà nướng vừa thơm vừa giòn ấy chứ.”

Mình có phải là gà nướng hay không, thì Cổ Na không biết, nhưng cô biết mình thèm thịt.

Từ sau mùa thu hoạch, cô vẫn chưa được ăn thịt, buổi tối khi ngủ cô sờ bụng, nghĩ đến món thịt mới ăn trước đó không lâu, trong lòng thương nhớ da diết.

Lên núi không thể lên một mình, phiếu thịt trong tay, ngược lại có đấy, nhưng đáng tiếc sáng ngày mai phải làm việc, không có cách nào lên thị trấn.

Cổ Na thở dài, nhắm mắt lại cưỡng ép mình ngủ, nói không chừng trong mơ sẽ có thịt ăn.

Cũng không biết có phải suy nghĩ của Cổ Na khiến bà cụ Cổ biết được hay không, mà trên bàn cơm trưa ngày hôm sau bày một đĩa thịt lợn xào ớt, Cổ Na nhìn về phía bà cụ với vẻ mặt cảm động.

Bà cụ Cổ ngược lại không phát hiện ra, mà vừa ăn cơm vừa nói: “Thịt này không ăn nữa thì hỏng mất.”

Cổ Na ăn thịt cảm thấy cả người có sức, làm việc quần quật, suýt chút nữa thì tỏa sáng mù mắt người trong thôn.

“Cô gái có thể làm việc như vậy, cũng không biết ai có phúc khí đấy nhỉ?”

“Dù sao cũng không phải anh, cũng không thèm xem chút công điểm đó của mình, con gái nhà người ta không nhìn trúng đâu.”

An Hi Hạo nghe thấy lời trêu ghẹo của người bên cạnh, trong lòng rất không thoải mái, anh không thích người khác nhắc đến cô gái nhỏ ở bên miệng.

Nhưng anh cũng không thể không thừa nhận cô gái nhỏ rất xuất sắc.

Liếc mắt nhìn tình địch xung quanh, An Hi Hạo quyết định sẽ gửi một lá thư cho người nhà.

Tuy rằng Lưu Phân và Cổ Hành Phong đã đính hôn, nhưng Cổ Hành Phong lại không thể về, cho dù là như vậy, mỗi lần gặp được Cổ Na, gương mặt đó của Lưu Phân đều đỏ tía tai.

Cổ Na cảm thấy rất thú vị: “Bây giờ chị nhìn thấy em đã mang bộ dạng này rồi, nếu nhìn thấy anh cả em, không phải chị đỏ thành mông khỉ hay sao?”

Lưu Phân che mặt: “Mông khỉ gì chứ! Con gái sao có thể hơi tí là lại đặt chữ mông bên miệng được.”

Cổ Na duỗi ngón tay tính toán một cách nghiêm túc: “Chị Lưu Phân, em cũng chỉ nói một lần thôi, còn chị nói hai lần đấy.”

“Con nhóc lém lỉnh!”

Lưu Phân và Cổ Na ồn ào một lúc, cô ấy lại đỏ bừng mặt nói: “Ngày mai chị bắt đầu xin nghỉ, sau này em tới tìm chị thì tới nhà chị nhé.”

Khi sắp kết hôn với Liêu Ái Quốc, Lưu Phân cũng nghỉ ngơi mười mấy ngày, nhưng tiếc là sau đó xảy ra chuyện kia, cho nên cô ấy tiếp tục đi làm, bây giờ mấy tháng đã qua, thông gia mới cũng đã xác định rồi, nhà họ Lưu hiển nhiên sẽ kêu Lưu Phân trở về nghỉ dưỡng một chút.

“Được, sau này em sẽ tới nhà tìm chị, đợi sau khi chị và anh cả em kết hôn, chúng ta có thể gặp nhau mỗi ngày.”

Vừa nghĩ đến trong sân có thêm một người bạn để trò chuyện, Cổ Na không nhịn được mà cười.

Lưu Phân cũng đỏ mặt, đột nhiên cô ấy lại nhắc một câu về Chu Vọng và Lý Hồng: “Lý Hồng bị thím hai Chu yêu cầu ra đồng làm việc, sau khi người nhà họ Lý biết, đương nhiên không đồng ý, không chỉ như thế, Chu Vọng cũng chẳng bằng lòng, cãi lại mẹ mình vài câu vì Lý Hồng, bây giờ nhà họ Chu đang căng thẳng lắm.”

Cổ Na không thích nghe chuyện của hai người đó cho lắm, nhưng thấy Lưu Phân nói đến nhập tâm, lại thuận tiện hỏi: “Thím hai Chu chắc tức điên ấy nhỉ?”

Đừng thấy thím hai Chu nói chuyện không ra làm sao, thực ra tầm mắt lại không nhỏ, nhìn thấy con trai út mà bản thân thương yêu vì một con ma bệnh mà cãi lại mình, bà ta tức đến suýt chút nữa thì bỏ về nhà mẹ đẻ.

“Tối qua, chị còn nghe thấy trong sân nhà họ Chu truyền tới tiếng cãi vã, thật sự không yên bình.” Lưu Phân nhíu mày kể.

Nhà họ Lưu và nhà họ Chu cách nhau không xa, có động tĩnh gì lớn bọn họ cũng có thể nghe thấy.

“Vậy Lý Hồng không cãi với thím hai Chu sao?” Cổ Na hỏi.

Lưu Phân đè thấp giọng kể: “Cô ta không cãi đâu, chỉ cần cô ta khóc, Chu Vọng đều nghe theo cô ta hết, nghe mẹ chị nói lần này nhà họ Chu có khả năng sẽ tách nhà.”

“Chậc, cha mẹ còn đấy, không thể chia nhà, vợ chồng thím hai Chu này tạm thời không nói, nhưng chẳng phải ông bà Chu còn đó hay sao?”

Đây là quy tắc của nhà nông, chỉ cần cha mẹ còn sống, thì con cái không thể chia nhà, nếu bởi vì cha mẹ chưa tạ thế mà chia nhà, cả nhà đều sẽ bị người trong thôn chê cười, thậm chí đàn ông lấy vợ cũng không dễ lấy.

Nhà hòa hợp thì mọi sự vui vẻ, nhưng một đại gia đình ở chung như vậy, làm sao có thể luôn giữ hòa khí được, đến gia đình nhà họ Cổ cũng sẽ có xung đột.

[Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: An Hi Vọng bày tỏ: Người quang minh chính đại không nói chuyện mờ ám, tôi chính là coi trọng cô ấy.]






trước sau

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc A/D để lùi/sang chương.
Nạp Lịch Thạch